Share

Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.16)

- Chuyên mục

Có thể bạn quan tâm
Hoàng Minh vội cuốn lấy đôi môi cô... để tìm về sự ngọt ngào của ngày tháng cũ

Sài Gòn lấp lánh ánh điện. Buổi tối thứ bảy đông đúc xe cộ, chúng chạy không ngừng nghỉ và lao đi vun vút. Sau những giây phút mệt mỏi tưởng chừng như không thể gượng dậy thì Tâm Lan đã được một bà lao công tốt bụng dìu tới chiếc ghế sô pha và mang cho cô một ly nước mát lạnh.

-          Cô Tâm Lan, mọi người đã về hết cả rồi. À, còn một chuyện nữa, tôi thật sự xin lỗi nếu như cô nghĩ tôi là người nhiều chuyện.


-          Bác cứ nói đi ạ.

-          Tôi thấy điện thoại di động của cô ở bàn làm việc liên tục đổ chuông. Có lẽ cô nên về sớm với gia đình, hẳn là có rất nhiều người đang mong ngóng cô.

-          Con ơn bác nhiều!


Cô nhoẻn miệng cười, bước chân đang tiến về phía cửa bất chợt khựng lại trước câu nói của bác lao công.

-          Tâm Lan! Chắc cô đang rất buồn. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra với cô nhưng hãy nhớ giữ gìn sức khỏe
nhé!

-          Bác vẫn luôn quan tâm tới con như vậy!

-          Ừ! – Người lao công gật đầu. – Cô Tâm Lan giống như con gái của tôi vậy, tiếc là nó đã vĩnh viễn rời xa tôi sau một trận tai nạn bất ngờ vào đầu năm ngoái. Tôi vẫn không thể nào quên được nỗi đau đó vì mình đã không thể bảo vệ đứa con duy nhất của mình.

Nghe nỗi niềm của người phụ nữ tóc đã pha sương, Tâm Lan không kìm được những giọt nước mắt. Cô quay lại nắm chặt tay bác lao công an ủi...

-          Về đi! Mọi người đang chờ con.

 Nói xong, bác lao công thả bàn tay Tâm Lan ra, bà nhanh tay kéo khẩu trang đến ngang mặt và cúi lưng ghì mạnh cây lau nhà xuống sàn. Mùi nước tẩy sàn lại nồng lên, phả vào mũi cô đầy khó chịu.

-           Con chào bác. Bác về đi đường cẩn thận nghen!

...

Tiếng điện thoại bất chợt đổ chuông, cô vội vã đẩy cửa phòng. Hoàng Minh đang gọi cô. Cô quyết định không nghe máy mà từ từ xếp thư của độc giả  cần phải phản hồi vào ngày đầu tuần bỏ sang một ngăn túi xách. Có lẽ tối nay, cô thực sự cần một đên tỉnh táo để làm việc. Bởi có trời mới biết, chuyện gì sẽ xảy ra nếu như cô tiếp tục tái phạm lại sai lầm này?

Tâm Lan gọi điện về nhà với lý do phải làm tăng giờ vào cuối tuần. Bà Xuân cảm thấy lo lắng vì công việc của con gái... Cô cười nhỏ: "Sao mẹ cứ coi con như con nít thế này? Con đã trưởng thành và tự chăm sóc được bản thân rồi mà mẹ".

Cô loay hoay lấy chiếc điện thoại đang réo inh ỏi phát ra từ chiếc túi xách. Màn hình sáng trắng hiện lên dòng chữ: "Ông xã". Trái tim cô lại đập thình thịch... cô đang tự hỏi có nên nghe máy Hoàng Minh hay không? Hoặc anh sẽ giận dữ vì bây giờ đã hơn chín giờ tối rồi. Hoặc anh cũng có thể dịu dàng hỏi thăm chuyện gì đã xảy ra với cô? Cuối cùng, cô quyết định không nghe máy và bước rất nhanh về bãi đậu xe...

Bỗng một bàn tay đã kéo cô lại khi bãi đậu xe chỉ còn cách đó chừng mười mét. Người cô nhẹ bẫng như cọng cỏ và bị kẻ "bí mật" bế bổng lên như nhổ bật cả gốc. Sau vài giây, cô đã bị tống vào một chiếc xế hộp đen, đôi môi khô chưa kịp thốt lên lời thì cô đã bị ép ngược trở lại bằng nụ hôn gấp gáp, chà xát… Không ngọt ngào, không êm dịu, chỉ có những giọt nước mắt của hai người tuôn trào...

Sau nụ hôn dài, Tâm Lan đẩy Hoàng Minh ra nhưng không được. Vòng tay anh siết quá chặt, mùi thơm nồng đặc trưng vốn luôn mê hoặc càng làm cô khó có thể dứt khỏi anh. Nhưng cô thấy ngạt thở, cô đang thiếu oxi trầm trọng. Đứa bé trong bụng cô cũng cần phải có oxi. Cô cúi đầu, từ từ luồn ra khỏi vòng tay anh.

 -          Đừng thế nữa. Hãy ngồi bên anh… một chút thôi!

Hoàng Minh kéo cô lại. Dường như anh đang hành động một cách bản năng. Những tia sáng yếu ớt của đèn đường và những dòng xe cộ lướt đi chiếu xuyên qua lớp kính càng làm nét mặt cô trở nên yếu ớt.

-          Em thấy khó thở. Em cần ra ngoài.

Hoàng Minh nhìn cô. Những ngón tay chai sạn của anh đưa lên khuôn mặt đã có phần tiều tụy hơn trước và không khỏi xót thương.

Hoàng Minh lái xe vào bãi đậu rồi cùng Tâm Lan đi bộ trên đoạn đường dài thành phố. Anh hỏi: "Chúng ta sẽ cùng ăn đêm chứ?”. Cô gật đầu rồi lại vội lắc đầu. Anh mỉm cười và nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng nhất có thể. Anh hỏi lại một lần nữa. Cô chắc chắn là "không" rồi bước lên trước một bước. Anh cố gắng đi sát phía sau cô, bóng anh rọi trên lòng đường trùm lên cả bóng cô đang lững thững bước.

-          Anh về đi.
 
Hoàng Minh không trả lời. Anh nhẹ nhàng gỡ lỏng từng ngón tay cô đang nắm chặt vào nhau và luồn từng ngón tay mình vào tay cô. Hai người cứ thế lặng im đi trên con đường vắng. Đi được một lúc, anh đề nghị được cõng cô. Cô gật đầu, cô không muốn từ chối một điều gì từ phía anh vì biết đâu chỉ một lát sau thôi, Kiều Thanh sẽ cướp anh rời xa cô mãi mãi.

Sống mũi cay xè và nước mắt vẫn nối đuôi nhau trào ra, cô lặng lẽ tựa đầu vào bờ vai anh. Những sợi tóc thơm khẽ chọc vào gáy anh nhồn nhột. Anh khẽ nhúc nhích, bầu má và làn da mịn màng của cô tỏa ra khiến anh như bị thôi miên trong tức khắc. Anh giữ nguyên tư thế đó trên quãng đường tiếp theo. Từng bước chân chậm rãi của anh đi theo lối con đường mòn quen thuộc.

-          Tâm Lan! Đừng khóc nữa!


Nước mắt Tâm Lan thấm qua lớp áo sơ mi, ngấm vào da thịt anh lạnh buốt. Anh siết chặt bàn tay cô mà nghe tim mình đau nhói. Biết bao đêm trôi qua, mỗi lần cô tủi thân ôm con gái ngủ mà khóc một mình thì anh đang ở bên ai? Biết bao ngày trôi đi chậm chạp, cô mệt mỏi với công việc nơi công sở, rồi chiều về lại trông nom bé Nguyên Thảo như mọi ngày?... Anh nghẹn lòng mỗi khi nhớ lại quãng thời gian trước đó. Giá như, người ta có thể đi lội ngược thời gian trở về quá khứ...

-          Đừng khóc nữa. Anh đang ở ngay bên cạnh em cơ mà.

-          Em đã nghĩ là chúng ta sẽ chẳng còn một buổi tối cuối tuần nào cùng đi dạo với nhau như thế này nữa.


Câu nói của Tâm Lan vừa dứt thì bước chân anh cũng ngừng lại. Cô nhấc đầu khỏi vai anh, đôi mắt ầng ậc nước ngước nhìn theo. Hoàng Minh và cô đang đứng trước ngôi nhà chung của hai người.

         Cho em xuống đây được rồi. Anh về đi kẻo chị ấy lo lắng.

Tâm Lan tự trườn người xuống. Mất vài giây, cô mới đứng vững được. Cơn gió đêm cuộn thổi làm mái tóc đen dài bay lòa xòa phía trước. Hoàng Minh giơ tay vuốt những lọn tóc sang hai bên vành tai. Bàn tay anh vẫn giữ nguyên ở vị trí đó, thật lâu và cứ im lặng nhìn cô như thế.

Hình ảnh Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.16) số 1

Chỉ có anh mới có thể đem đến cho cô sự thỏa mãn trong niềm hạnh phúc nối dài bất tận... (Ảnh minh họa)

Con ngươi màu hổ phách đẹp lạ chiếu những tia nhìn ấm áp khiến đôi vai Tâm Lan run lên bần bật. Cô cảm nhận rõ những giác quan của mình đang cùng lúc khuấy động dữ dội. Chúng phản đối thái độ cư xử cố tỏ ra lạnh lùng của cô. Chúng gào lên ráo riết, chúng la hét như những con thú hoang đang gồng mình lên phát ra tiếng gầm vang vọng giữa chốn rừng già… Tất cả sự đổ vỡ, thôi thúc, oán hờn đó chỉ xảy ra trong lòng một cách câm lặng. Chúng hoàn toàn không phát ra một tiếng động nhỏ nên chẳng mấy ai hay. Nhưng không phải vì thế mà anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra với cô: những tiếng vỡ lòng, sự đấu tranh trong tâm tưởng, cả việc mang lí trí lấn át những ước muốn của trái tim…

Hoàng Minh sát đầu lại và hôn nhẹ lên trán cô. Giọng anh trầm hẳn xuống:

-          Để anh mở cửa cổng.

Anh dắt tay cô bước vào trong sân nhà. Họ cùng đặt từng bước chân chậm rãi lên những bậc hiên tối. Luồng gió đêm thổi tới bị chặn bởi những gốc cây lớn và vườn hoa cạnh nhà. Một cảm giác ấm áp và dễ chịu hơn như ve vuốt và quấn quýt lấy hai người.

Tâm Lan khom người xuống, tra chìa khóa vào ổ. Ổ khóa bị han gỉ, cô mím môi xoay mạnh cổ tay.

Hoàng Minh giúp cô mở cửa. Anh tìm ổ điện và nhấn công tắc ngay lối cửa ra vào. Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng anh. Những lớp bụi phủ lên bộ ghế sô pha hay mặt bàn kính khiến anh liên tưởng đến căn nhà bị bỏ hoang. Đến những chậu cây trang trí ở bệ cửa sổ với lớp đất khô cằn rữa ra trông rõ từng vết rạn nứt.

Tâm Lan mở cửa sổ, gió ào vào thổi tung tấm ri-đô, cả mái tóc cô cũng xõa tung và bay lại phía sau để lộ một khoảng bờ vai trắng muốt. Chiếc đầm trắng bay dán sát vào người cô tạo nên một vẻ mảnh mai, thanh khiết. Cô đứng lặng thinh, và không còn khóc.

Dường như bao nhiêu nước mắt đã cạn khô cả rồi.

Hoàng Minh tiến tới và ôm ghì lấy Tâm Lan từ phía sau. Cô né tránh sang bên nhưng bàn tay anh đã kịp giữ lấy đôi vai gầy. Anh xoay người cô lại và đặt môi xuống gò má nhợt nhạt đã được gió hong khô những dòng nước mắt. Đôi môi anh lướt qua đôi môi khô ráp đang cố mím chặt của cô. Anh siết chặt vòng tay ôm, cố cuốn lấy đôi môi cô để tìm về sự ngọt ngào của ngày tháng cũ, để tưới những yêu thương tưởng chừng như không còn nguyên vẹn.

Nhớ đêm trăng ngày nào, họ ao ước bờ môi mình được mềm lại bởi những thương yêu, bởi những vòng tay ôm siết nồng nàn. Thì giờ đây, họ lại hoang mang, sợ hãi, run rẩy... Liệu rồi cảm giác đắm say trong đêm nay có vội vã bỏ đi khi bình minh ngày mai ập tới?

Cô đưa tay ôm lấy vòng eo Hoàng Minh. Anh đã từng là chồng cô và bây giờ cũng thế. Vậy mà thời gian xa cách đã khiến cô có cảm giác như mình bị chồng ruồng bỏ từ rất lâu. Cô lúng túng, cô run rẩy như kẻ đang vụng trộm với <>người tình. Rất lâu sau, đôi môi cô mới dám hé mở đón nhận nụ hôn nồng nàn ấy.

Tâm Lan ngước nhìn anh, đôi mắt nâu ngân ngấn nước làm cô hoảng sợ. Anh cúi đầu hôn lên đuôi mắt cô, một giọt nước mắt đậu xuống chân mi cong dài. Những ngón tay cô đưa lên chạm lấy khuôn mặt anh. Cô nhớ vầng trán cao, sống mũi thẳng, những cọng râu lún phún đang nhô lên hay vài cọng tóc khô đâm vào da cô nhồn nhột, ran rát. Nỗi nhớ về anh chưa bao giờ dập tắt trong cô, niềm yêu thương hòa mình vào những khát khao mãnh liệt cùng anh cũng chưa bao giờ vơi đi dù chỉ là thoáng qua trong ý nghĩ.

Má anh dụi dụi nhẹ vào cổ cô, bàn tay anh giữ chặt hai bên vai cô. Cái đụng chạm ngẫu nhiên vào khoảng vai để trần làm da cô chợt nóng bừng, nhịp đập của trái tim như điên loạn. Cô buộc mình phải nhích người ra một chút rồi tách hẳn khỏi vòng tay ôm của anh. Cô cảm thấy khó thở nên đã nhanh chân lẩn trốn về phía phòng ngủ. Giọng cô như thì thầm:

-          Anh nghỉ sớm đi. Sáng mai chúng ta còn phải về ngoại đón bé Nguyên Thảo nữa. Nếu không sẽ trễ mất buổi dự tiệc cưới của chị Hoàng Ngân.

Hoàng Minh gật đầu rồi đi theo sau Tâm Lan về phòng ngủ. Anh ngồi xuống bên cạnh cô. Cô với tay mở nhạc, những bản tình ca lãng mạn và da diết buồn. Cô đưa cái nhìn mệt mỏi về mọi thứ xung quanh. “Chiếc giường này bao lâu rồi mới đón nhận hai chủ nhân của chúng quay trở lại?” – Nghĩ tới đấy thôi, đôi mi cong vội vàng cụp xuống.

Anh hôn lên vầng trán thông minh của cô, lướt xuống cằm và môi hôn đậu trên chiếc cổ trắng cao. Cô ngả vào vòng tay anh, nuốt nghẹn. Bởi khứu giác của người phụ nữ mang bầu rất nhạy bén, nhất là trong hoàn cảnh này, cô như mê mải tìm lại cảm giác đã bị đánh mất từ rất lâu.

Hoàng Minh cởi hẳn chiếc áo sơ mi rồi vắt lên chiếc ghế gỗ ngay cạnh bàn trang điểm của Tâm Lan. Anh đỡ tấm lưng mảnh và đặt nhẹ người cô nằm xuống. Đôi tay anh lần kéo theo đường khóa váy, lớp váy bung đến đâu, môi hôn anh lướt nhẹ tới đấy. Nụ hôn đầy rực lửa đam mê lướt dọc theo đường cong cơ thể của người vợ. Hơi thở nóng hổi từ anh phả lên lớp da tưởng chừng như mất hết cảm giác khiến Tâm Lan thoáng rùng mình. Những ngón tay mơn man đôi vai trần, tới cơ thể ngọc ngà đầy sức sống, cho đến vùng bụng hơi nhô cao. Anh hơi sững người và nhìn Tâm Lan dò xét dưới ánh sáng mờ ảo của đèn ngủ. Đôi mắt cô vội lảng tránh và nhanh tay kéo tấm chăn mềm phủ lên vùng bụng.

-          Em có tin vui phải không, Tâm Lan?
– Hoàng Minh ghé sát tai cô, thì thào hỏi.

-          Em ba mươi rồi chứ ít à? Ngồi làm việc nhiều và lười vận động nên bụng chảy xệ chút thôi.

Tâm Lan tìm một lý do để đánh lừa anh. Anh lặng lẽ mỉm cười rồi gạt tấm chăn mềm ra khỏi người cô, bàn tay anh bắt đầu mơn man lên những vùng da thịt nhạy cảm thơm mát. Trong ngọn lửa yêu thương dữ dội qua nhiều ngày nguội tắt, cô cũng chẳng kịp đẩy anh ra khỏi vòng tay khao khát của mình...

Chưa bao giờ Tâm Lan trở nên như thế, một sự ham muốn dồn dập tràn ngập cả cơ thể và tâm hồn cô. Cô muốn có anh trọn vẹn đêm nay mà không bị ai quấy rối. Cô muốn được tan chảy trong những cái vuốt ve dài bằng những cử chỉ chậm chạp từ đôi tay ấy. Bởi cô biết, chỉ có anh mới có thể đem đến cho cô sự thỏa mãn trong niềm hạnh phúc nối dài bất tận...

Những môi hôn nồng nàn suốt đêm sưởi ấm hai tâm hồn tưởng chừng như đã chết úa. Những tiếng rên xiết miên man hết sức nhẹ nhàng đánh thức cả hai trái tim tìm về bên nhau sau nhiều ngày đi lạc. Những khao khát yêu thương càng không thể vùi chôn khi cả hai đang ước muốn…

Suốt đêm, cô nghe thì thào tiếng xin lỗi hòa cùng tiếng yêu thương
 
Biết đâu, cơn mưa đêm nay sẽ đưa cả hai cùng nhìn thấy cầu vồng vào sáng sớm mai khi thức dậy...

(Còn nữa)

<>Sau một đêm yêu thương ngập tràn hạnh phúc, liệu Hoàng Minh có chợt tỉnh mộng để về với người phụ nữ anh yêu thương nhất? Hãy đón đọc phần 17 "Ai dắt em đi qua nỗi đau?" vào lúc 8h00 ngày 27/6 nhé!

Nguồn : 24h.com.vn

Từ khóa bài viết:

"Ai dắt em đi qua nỗi đau? (P.16)": , , , , , , , , , , , , , , ,

Đời sống pháp luật
Link Sopcast video bong da , video ban thang