Share

Bí ẩn cô bé người rừng ăn thịt sống

- Chuyên mục

Có thể bạn quan tâm

Thịt chín làm cô nôn mửa và khó chịu. Cách duy nhất để cô giao tiếp với thế giới xung quanh là thông qua những tiếng rít và tiếng la hét.

Cô bé người rừng được người ta phát hiện ở gần làng Songi, khu Chalôns, một quận thuộc Pháp ở Champagne, vào buổi tối chập choạng tháng 9.1731. Đã có rất nhiều người quan tâm và hiếu kỳ về nguồn gốc của cô nhưng cho đến nay, việc cô xuất thân từ đâu, cuộc đời đã trải qua những gì vẫn còn là nghi vấn khó giải đáp.

Lần đầu tiên, người ta thấy cô đi ra từ phía rừng, mang theo một cây gậy làm vũ khí và đang tìm nước để uống. Dân làng phát hoảng, họ đem chó ra dọa nhưng chỉ với một nhát gậy, cô bé đã làm chú chó chết ngay tại chỗ.

Rồi cô trèo lên ngọn cây và ngủ thiếp đi. Khi được báo tin này, ngài tử tước Viscount d'Epinoy trong vùng vô cùng tò mò về đứa trẻ và ra lệnh phải cố bắt cho bằng được cô bé người rừng.

Hình ảnh Bí ẩn cô bé người rừng ăn thịt sống số 1

Memmie Le Blanc theo như mọi người mô tả

Ăn thịt sống và ngủ dưới sàn nhà

Cô bé được đưa đến lâu đài của ngài Viscount d'Epinoy và được đặt tên là Marie-Angélique Memmie Le Blanc. Tại đây, mọi người đã rất ngạc nhiên khi chứng kiến Memmie ăn tươi nuốt sống những con chim trong nhà bếp.

Ngài d'Epinoy sai đầu bếp đưa cho cô bé một con thỏ còn sống, cô nhanh chóng lột da nó và ăn ngấu nghiến. Cô bé được hỏi nhiều điều, nhưng cô không trả lời được vì không biết nói. Cách duy nhất để cô giao tiếp với thế giới xung quanh là thông qua những tiếng rít và tiếng la hét.

Ban đầu, sự đen đúa của cô khiến người ta nghĩ cô là người da màu. Nhưng sau khi tắm rửa, họ phát hiện cô là một người da trắng. Cô có đôi mắt màu xanh da trời và trạc 9, 10 tuổi. Bàn tay cô có hình dạng bất thường với những ngón tay thô và to.

Đây có thể là sự thích nghi với điều kiện sống khi cô dùng tay để đu từ cây này sang cây khác và đào rễ cây. Cô bé người rừng cương quyết không ngủ trên giường mà thích ngủ ở sàn nhà hơn.

Cô chỉ ăn bánh mì và uống nước lọc. Thịt chín làm cô nôn mửa và khó chịu. Memmie tỏ ra có năng khiếu trong việc chạy, bơi lội và có thị lực tinh tường nên cô thường bắt cá làm bữa ăn hằng ngày.

Nhà Viscount đưa cô bé cho một trung tâm chăm sóc nhưng cô thường xuyên bỏ trốn, thậm chí có lần cô còn trốn lên trên một ngọn cây cao giữa cơn bão tuyết.

Cuối tháng 10/1737, cô được đưa đến Bệnh viện Đa khoa St. Maur. Đầu tiên, cô rất hay la hét và trừng mắt dọa nạt mọi người. Nhưng dần dần, cô đã trở nên “thuần hóa” và “văn minh” hơn. Cô bắt đầu tiến bộ dần trong việc học tiếng Pháp, chứng tỏ cô không những khá thông minh mà cô còn biết nói trước khi “bị bỏ rơi”.

Nhưng số phận lại không mỉm cười với cô bé bất hạnh, tình trạng sức khỏe và tinh thần của cô gặp phải nhiều vấn đề. Nhà Viscount d'Epinoy đã rất cẩn thận về chế độ ăn uống cho cô bé với thịt sống và rau củ, nhưng thời gian được chăm sóc ở Bệnh viện St. Maur đã gây ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe của cô.

Thịt chín và những thức ăn được nấu với gia vị đã khiến răng và móng tay của cô rụng dần, sức khỏe của cô yếu đi trông thấy. Các bác sĩ cho rút bớt máu để giảm bớt áp lực vào dạ dày nhưng điều này chỉ làm cho cô ốm thêm. Một năm sau, Viscount d'Epinoy chết, cô bé được đưa đến một tu viện kín ở Châlons.

Mãi là một điều bí ẩn

Hình ảnh Bí ẩn cô bé người rừng ăn thịt sống số 3

Những hình ảnh hiếm hoi của cô bé người rừng Memmie

Rất ít thông tin về 10 năm cuối của cuộc đời Memmie. Những quý tộc và tử tước giúp đỡ cho Memmie đều chết và cô bị bỏ lại một mình trong bệnh tật, đói nghèo. Tháng 11/1752, cô gặp một người bảo trợ và cũng chính là người viết tiểu sử cho cuộc đời cô: Madame Hecquet. Cuốn tiểu sử được xuất bản năm 1755. Madame Hecquet đã rất khó khăn trong việc giúp Memmie nhớ lại cuộc đời cô trước khi được tìm thấy.

Cô nói rằng, trước đó mình chưa bao giờ suy nghĩ về cuộc đời mình. Cô nhớ mình không hề có nhà hay gia đình. Ký ức duy nhất mà cô có chính là việc nhìn thấy một con chó biển. Madam Hecquet băn khoăn liệu Memmie có phải là một người Eskimo không bởi cô có làn da trắng và mềm hơn những người châu Âu khác.

Tháng 3/1765, vẫn ở Paris, Memmie gặp một người bảo trợ khác - lãnh chúa James Burnett. Theo lời Burnett, câu chuyện về cuộc đời của Memmie trước khi cô xuất hiện ở Songi là một câu chuyện khó tin.

Lúc 7 hay 8 tuổi, cô được đưa đi bằng một con tàu biển lớn và điểm đến là một đất nước ấm áp, nơi mà cô bị bán đi như một nô lệ. Trước khi bán, những kẻ bắt cóc đã sơn người cô màu đen vì những nô lệ da đen dễ bán hơn.

Chúng cũng không hé lộ bất cứ điều gì về nguồn gốc của cô. Tại đất nước đó, cô bị đưa lên một con tàu khác, bị đánh đập và bắt làm công việc may vá. Rồi thuyền bị đắm, những thủy thủ lấy phao cứu sinh để tự cứu mình, bỏ mặc Memmie và một cô bé da đen.

Họ đã thoát ra khỏi chiếc thuyền đắm và bơi đến bờ. Hai người sống sót trên một đất nước xa lạ. Họ chỉ đi vào ban đêm để

tránh bị chú ý. Ban ngày, họ ngủ trên các ngọn cây, ăn rễ cây và bắt thú rừng để sống sót.

Khó khăn lớn nhất của hai cô bé là họ không nói được ngôn ngữ của nhau. Vì vậy, họ chỉ giao tiếp với nhau bằng các dấu hiệu và những tiếng rít.

Một ngày nọ, Memmie tìm thấy một cuốn kinh Rosary nằm trên đất. Vì cuốn kinh này mà hai người đánh nhau rồi ly tán. Cô bé kia đi về phía con sông, còn Memmie đi hướng ngược lại về Songi.

Nhiều người cho rằng chính Memmie đã vô tình giết cô bé kia trong khi cãi vã. Có thể sự thật không ly kỳ như trong tiểu sử của Memmie, cô chỉ là một đứa trẻ người Pháp bị bỏ rơi trong rừng khi còn bé và những ký ức sau này của cô là những ký ức sai.

Nhưng, khả năng Memmie là một đứa trẻ không may bị bắt trong chuyến buôn nô lệ xuyên Đại Tây Dương thời đó không thể bị loại bỏ. Đến nay, nguồn gốc của cô bé người rừng mãi mãi vẫn là một điều bí ẩn.
Nguồn : 24h.com.vn

Từ khóa bài viết:

"Bí ẩn cô bé người rừng ăn thịt sống":