Trang chủ » Đời sống » Adam-Eva
Thứ sáu, 05/09/2014 15:07 (GMT 7)

Bi kịch của cô gái trót chọn kiếp "chuột sa chĩnh gạo"

Ngày đám cưới của tôi, ai cũng bảo tôi là “chuột sa trĩnh gạo”. Chưa kịp hưởng hạnh phúc, tôi đã nếm trải cuộc sống của người suốt ngày lo cái ăn.

Ngày đám cưới của tôi, ai cũng bảo tôi là “chuột sa trĩnh gạo”. Chưa kịp hưởng hạnh phúc, tôi đã nếm trải cuộc sống của người suốt ngày lo cái ăn.

Xin chào ban biên tập báo Phunutoday, sau khi đọc xong tâm sự Chồng mang gái mại dâm về nhà để "dạy" tôi chuyện phòng the, tôi cũng muốn chia sẻ câu chuyện của mình. Hiện tại, tôi đang rất đau khổ về hoàn cảnh của mình. Cảm giác mọi thứ đều bế tắc, khiến tôi đã muốn tìm đến cái chết.

Học xong trung cấp mầm non, tôi về quê làm cô trông dạy trẻ hợp đồng, thu nhập chẳng đáng là bao. Bố mẹ tôi trước làm nông nghiệp nên gia đình cũng khó khăn. So với mấy chị em trong làng, tôi được tiếng xinh đẹp. Lúc ấy, gia đình chồng tôi rất giàu. Họ được khen là giàu nhất nhì khu vực này.

Bố chồng là cán bộ quân đội dù đã về hưu nhưng lương hưu gấp mười lần lương của tôi. Còn mẹ chồng có một cửa hàng buôn bán hàng điện nước. Căn nhà của họ to bề thế, nhà có hai anh em trai, chồng tôi là con lớn. Anh đã ngoài 30 tuổi nhưng chưa lấy vợ. Dù biết anh là kẻ chỉ ăn chơi, phá gia chi tử nhưng nhìn vào hoàn cảnh gia đình anh, khối cô gái xin sa vào. Tôi cũng là một trong số đó.

Anh đến hỏi cưới, tôi đồng ý luôn và không mảy may suy nghĩ. Ngày cưới, bố mẹ anh cho tôi rất nhiều tiền để mua quần áo cưới. Họ xây sẵn một căn nhà khang trang cho vợ chồng tôi về ở. Tôi thấy như thế là quá hạnh phúc. Đời người mấy ai lấy chồng đã có nhà riêng.

Sau ngày cưới, tôi bắt đầu phát hiện ra tật xấu của chồng. Anh không chỉ lêu lổng ăn chơi mà còn cờ bạc, gái gú. Anh không chịu làm bất cứ việc gì trong gia đình. Tôi sinh đôi hai bé trai, anh vẫn mặc kệ, không hỏi han xem vợ con như thế nào. Bố mẹ chồng cho tôi ra ăn riêng. Căn nhà khang trang đẹp nhưng không có bếp hay công trình phụ. Bố mẹ chồng tôi bảo “chúng mày tự làm để xây nốt phần đó. Khi nào có 50 triệu, bố mẹ cho thêm”.

Vậy là ước mơ chỉ có 50 triệu của tôi cứ xa rời. Số tiền tôi làm không đủ nuôi hai đứa trẻ. Bố mẹ chồng mỗi tháng chỉ cho một tý tiền gọi là quà cho các cháu. Còn chồng tôi vẫn giữ thói ăn chơi và ngại việc. Tôi bảo anh đi làm, anh bảo “từ từ rồi tính”. Mùa bóng đá Word cup hay EURO, anh cứ ôm chặt ti vi. Tôi than thở. Anh mắng “đời tao sống được nổi 20 mùa Euro không mà mày cấm tao xem”. Anh nói thế, tôi chỉ còn biết chịu đựng.

Đêm con ốm và khóc, anh mắng “chúng mày có im mồm đi không. Anh sẵn sàng hạ cẳng tay với chúng vì chúng  làm mất giấc ngủ của anh. Có hôm, mẹ con tôi bế nhau ra phòng khách nằm vì sợ con ọ ẹ ảnh hưởng đến bố nó.

Bốn năm lấy chồng, tôi thấy mình ngày càng khổ. Nhiều đêm, tôi tự trách mình đã không suy nghĩ kỹ để mang lại nỗi khổ cho các con tôi. Tôi không có tiền mua sắm quần áo cho mình và các con nên thường bị nhà chồng chê nhếch nhác. Gia đình có dịp gì, mẹ chồng tôi lại nhắc phải mua quần áo mới không làm mất mặt gia đình. Tôi chỉ biết im lặng. Có hôm, tôi phải chạy qua nhà bạn mượn quần áo để mặc. Các con tôi thì ai cho gì mặc nấy. Nhà có hai chị em dâu nhưng mẹ chồng tôi lại rất quý em dâu vì cô ấy có điều kiện ăn mặc đẹp, dẫn bà đi mua những bộ quần áo bà thích. Còn tôi, tiền không có nên đành chấp nhận.

Bố mẹ tôi không có điều kiện nên họ chỉ trông con giúp tôi được. Ngoài đi làm ở trường, tôi còn phải nhận gói tăm về làm thêm. Buổi tối, con tôi ngủ, tôi làm đến 12 giờ đêm để mỗi tháng có thêm được vài trăm nghìn tiền sữa cho con.

Nhiều lần, trong túi không có nổi mười nghìn đồng, con ốm, tôi cũng không dám than với bố mẹ chồng vì sợ họ lại bảo "làm họ mất mặt". Tôi đi mua chịu thuốc. Không có gì ăn cơm, chồng tôi mắng mỏ rồi bỏ sang nhà bố mẹ đẻ ăn, để lại ba mẹ con tôi với cơm gạo khô cứng và chút nước canh.

Tháng trước, tôi thấy người khó chịu, lại chậm kinh. Tôi đi mua que thử thai biết mình hai vạch. Nhưng tôi biết nếu sinh con ra tôi không đủ điều kiện nuôi con. Tôi đến kể chuyện với mẹ chồng, bà bảo “nếu không nuôi được thì bỏ đi chứ đẻ ra để đói rách thì đẻ làm gì”. Tôi im lặng và về nhà chỉ khóc. Bố mẹ đẻ tôi thương con, thương cháu cũng không biết làm thế nào. Tôi quyết định để đẻ. Mẹ chồng tôi lại mắng "nếu đẻ, khổ tự chịu".

Còn chồng tôi không đoái hoài. Anh cứ tối ngày đi khỏi nhà.Tôi biết tiền anh tiêu là bố mẹ cho nhưng anh không đưa cho vợ mà lao vào cờ bạc rồi gái gú. Tôi đã hết yêu chồng từ lâu và chỉ có suy nghĩ sống cho con nhưng thấy cuộc đời mình bi kịch quá.

Theo Khoe & Dep

Tin Liên Quan
Nguyễn Thị Thỏa
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục