Bi kịch gia đình khi con trai vạch bụng thách bố đâm

"Hổ dữ chẳng ăn thịt con, nay tôi tự cầm dao đâm chết con trai thì chẳng bằng đến loài cầm thú.., cho tôi được đền mạng để thấy thanh thản hơn", những câu nói cuối cùng tại tòa của bị cáo 85 tuổi khiến nhiều người trong phòng xử đã khóc.

 

 

"Hổ dữ chẳng ăn thịt con, nay tôi tự cầm dao đâm chết con trai thì chẳng bằng đến loài cầm thú.., cho tôi được đền mạng để thấy thanh thản hơn", những câu nói cuối cùng tại tòa của bị cáo 85 tuổi khiến nhiều người trong phòng xử đã khóc.

Bi kịch gia đình khi con trai vạch bụng thách bố đâm 5

Ông Thuận tại tòa.

Nhìn ông lão 85 tuổi đứng trước vành móng ngựa tường trình lại hành vi giết con đẻ, ai nấy đều cảm thấy xót thương. Ở tuổi của ông, sự chín chắn, vững vàng có thừa nhưng vì một phút nóng giận, không làm chủ được mình, người cha đã cướp đi tính mạng của đứa con trai.

Theo cáo trạng được Tòa án nhân dân Hải Phòng đọc trong phiên xét xử diễn ra vào ngày 6/6, toàn bộ bi kịch của gia đình bị cáo Phạm Văn Thuận (85 tuổi, xã An Tiến, huyện An Lão) bắt đầu từ khoảng tháng 11/2013 khi gia đình chuẩn bị làm lễ cải táng cho vợ ông Thuận.

Con trai ông Thuận là Phạm Văn Tán đã đứng tuổi nhưng thi thoảng hay rượu chè, nói năng không chuẩn xác. Trong gia đình anh Tán và ông Thuận được cho là “xung khắc” nên ít khi nói chuyện với nhau chứ chưa nói gì đến việc bàn bạc đại sự. Khi lo liệu công việc “sang cát” cho vợ, ông Thuận chủ động mọi việc, cùng lắm chỉ bàn với người con gái chứ không một lần gọi anh Tán ra để bàn chuyện.

Phận là con trai, thấy bố coi thường nên anh Tán thấy vô cùng tức giận. Rất nhiều lần anh Tán đã nói ra suy nghĩ của mình và cho rằng ông Thuận cư xử như vậy là không được. Mặc cho người con trai nói này, nói kia, ông Thuận lẳng lặng làm. Một số người cũng khuyên nhưng ông bảo “nói làm gì với thằng nát rượu đấy”.

Sự việc đi lên đến đỉnh điểm vào buổi trưa ngày 7/11/2013, giáp đến ngày bốc mộ, ông Thuận gọi con gái sang nhà để bàn bạc. Hai bố con đang ngồi trong nhà nói chuyện thì anh Tán đi chơi về. Hằm hằm lao vào nhà tỏ thái độ không vui, anh Tán nói với ông Thuận rằng bố già rồi chuyện gì cũng tự ý làm.

Ông Thuận buông lời trách mắng và nói: “Mày đi ra ngoài, tao không nói chuyện với mày, thằng điên, thằng say, thằng dở…”. Hai bố con đã xảy ra xô xát. Trong lúc giằng co, anh Tán vơ lấy con dao nhọn ở gần phía mình rồi giơ lên bảo ông Thuận rằng: “Ông có giỏi thì đâm tôi chết ở đây đi”.

Thấy con cầm dao, ông Thuận lao tới giằng lấy rồi cầm chặt trong tay. Anh Tán liền vạch áo ra rồi ưỡn bụng ra phía trước, miệng nói lớn: “Đây, ông đâm chết tôi đi”. Lúc này, em gái anh Tán đã giằng được con dao và lao vào can ngăn. Trong lúc nóng giận, ông Thuận đã giằng lấy con dao trong tay con gái rồi phóng trúng ngực anh Tán. Anh Tán từ từ đổ gục ngay trước cửa nhà. Lúc này, mọi người xung quanh mới ùa tới nhanh chóng đưa anh Tán đến bệnh viện, tuy nhiên, do vết dao đi vào chỗ hiểm, mất máu nhiều nên nạn nhân đã tử vong sau đó.

Về phần ông Thuận, sau khi phóng dao trúng người con trai, sẵn con dao trong tay, ông liền đưa lên cổ để tự tử. Tuy nhiên, người con gái đứng ngay bên cạnh nên đã kịp thời ngăn cản. Sự việc sau đó được trình báo lên cơ quan chức năng, ông Thuận bị bắt bởi hành vi giết người.

Không một lời bào chữa, không một lần nói lời xin giảm nhẹ tội, trước vành móng ngựa, ông Thuận khai báo rành mạch, chi tiết cụ thể sự việc đã xảy ra. Cụ ông bảo: "Tội của tôi đáng chết lắm. Tôi cũng chẳng thiết sống nữa, ở tuổi tôi, nếu còn được tự do cùng lắm cũng chỉ được vài năm nữa là cùng. Nay tôi đã gây ra trọng tội như vậy, mong tòa, mong nhà nước cho tôi được đền mạng để cảm thấy thanh thản hơn...".

Suốt trong phiên xét xử, khuôn mặt của ông Thuận mang một sắc thái hối lỗi đến tận cùng. Ông thừa nhận tất cả và lời cuối cùng “mong mọi người hãy tha thứ, mong linh hồn của con tha thứ. Hành vi của tôi diễn ra trong lúc nóng giận chứ thực tâm chẳng phải vậy”. Nghe ông giãi bày "hổ dữ chẳng ăn thịt con, nay tôi tự cầm dao đâm chết con trai mình thì chẳng bằng đến cả loài cầm thú...", rất nhiều người trong phòng xử án đã khóc.

Trong quá trình khai báo tại tòa cũng như trước đây khi làm việc với cơ quan điều tra, ông Thuận bảo rằng, đúng là trước đây bản thân ông có cách sống cũng không hợp lý lắm. Xuất phát từ sự xung khắc giữa hai bố con mà liên tục xảy ra mâu thuẫn. Hai bố con ông Thuận không hợp nhau nên chẳng bao giờ nói chuyện hay ngồi tâm sự. Từ đây, giữa hai người luôn tồn tại khoảng cách rất lớn. Sống theo quan điểm việc ai người đấy làm, anh Tán có gia đình riêng, con cái cũng đã trưởng thành, còn ông Thuận lại luôn có suy nghĩ “không muốn phiền hà đến con cháu”.

Từ khoảng cách lớn giữa hai bố con nên khi lo liệu công việc cho vợ, ông Thuận nghĩ rằng, mình còn sống thì đây là trách nhiệm của bản thân nên cứ thế chủ động triển khai. Còn về phần anh Tán, bản thân người đàn ông này cũng luôn nghĩ rằng, mẹ đã qua đời thì việc sang cát là cơ hội cuối cùng để báo hiếu nên rất muốn được đứng ra lo liệu. Có lẽ từ những suy nghĩ như vậy đã đẩy hai bố con ông Thuận đến chỗ mâu thuẫn để rồi khi mà tất cả đều không kìm chế được bản thân thì sự việc đáng tiếc xảy ra cũng như là một hệ quả tất yếu.

Nhận bản án 10 năm tù, ông Thuận lặng lẽ bước lên xe chuyên dụng phía sau là tiếng khóc nghẹn ngào của những người thân. Ai cũng lo liệu ông này còn đủ sức khỏe để thi hành trọn vẹn bản án của mình nữa hay không.

 

Theo Công an nhân nhân

Tin Liên Quan
Lê Thị Thu Trang
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục