Trang chủ » Giải trí » Ngôi Sao
Thứ ba, 26/02/2013 10:29 (GMT 7)

Chuyện tình Lưu Quang Vũ và họa sĩ Nguyễn Thị Hiền (cuối): Chưa bao giờ thôi nhung nhớ

GiadinhNet - Sau tai nạn kinh hoàng cướp đi mạng sống của gia đình Lưu Quang Vũ, đêm nào họa sĩ Nguyễn Thị Hiền cũng mơ thấy ông về nói chuyện với bà. Chỉ đến khi lấy hình của ông thắp hương khấn vái, bà mới không còn nằm mơ nữa. Nhưng trong tâm tưởng, hình ảnh của Lưu Quang Vũ chưa bao giờ phai nhạt trong ký ức của người họa sĩ này.

GiadinhNet - Sau tai nạn kinh hoàng cướp đi mạng sống của gia đình Lưu Quang Vũ, đêm nào họa sĩ Nguyễn Thị Hiền cũng mơ thấy ông về nói chuyện với bà. Chỉ đến khi lấy hình của ông thắp hương khấn vái, bà mới không còn nằm mơ nữa. Nhưng trong tâm tưởng, hình ảnh của Lưu Quang Vũ chưa bao giờ phai nhạt trong ký ức của người họa sĩ này.
 
<>
Chuyện tình Lưu Quang Vũ và họa sĩ Nguyễn Thị Hiền (cuối): Chưa bao giờ thôi nhung nhớ 1

Trước khi Lưu Quang Vũ bị tai nạn giao thông 1 tháng, tại căn phòng này, chiếc ghế này, hai người đã nhắc lại chuyện ra chung tập sách. Bộ bàn ghế này đến nay họa sĩ vẫn sử dụng để gợi nhớ kỷ niệm về người tri kỷ.

<> 
<>Dự cảm về cái chết

Năm 1984, gia đình họa sĩ Nguyễn Thị Hiền chuyển vào Sài Gòn sinh sống. Nhưng mỗi khi có sự kiện, họ vẫn gặp gỡ, chia sẻ như những người bạn tốt. “Khi Vũ ra mắt vở “Hồn Trương Ba, da hàng thịt”, biết tôi đang ở Hà Nội, Vũ nhờ người đưa vé và nói rất muốn tôi đến xem. Buổi diễn kết thúc, Vũ ngỏ ý muốn đưa tôi về. Vũ nói, ngày xưa nghèo thì có Hiền, còn bây giờ dư dả hơn thì không có nhau. Ngày xưa Vũ nghèo nhưng có Hiền, Vũ làm thơ hay hơn bây giờ. Hiền hãy nhớ rằng, dù không sống với nhau nhưng Vũ lúc nào cũng đau đáu nhớ về Hiền, đúng như câu thơ Vũ từng viết: “Cuộc đời chia rẽ chúng ta/Chỉ cái chết mới gần nhau lại/Sau này chết đi ở bên nhau mãi...”.

Hỏi họa sĩ, tình cảm bà dành cho Lưu Quang Vũ sâu đậm như thế thì chồng có ghen không? Bà thành thật cho biết: Anh Hạo chồng tôi biết rõ chuyện của tôi với Vũ, nhưng không bao giờ ghen vì chuyện có thế nào, tôi tâm sự hết với chồng. Yêu Vũ, nhưng trong suốt những năm tháng ấy, tình cảm của chúng tôi vô cùng trong sáng, đúng ra nên gọi đó là cái tình nghệ sĩ. Hơn nữa, trong 26 năm sống với anh Hạo, tôi gần như không nhắc đến Vũ, cho đến khi anh Hạo mất (năm 2002). Tôi đã sống trọn đạo làm vợ. Nhưng về mặt tâm tưởng, tôi cũng phải nói thật là tôi không hề quên Vũ. Và tôi cũng biết rất rõ là Vũ không hề quên tôi”.

Hỏi về cái chết của Lưu Quang Vũ đã được bà đón nhận ra sao? Họa sĩ né tránh câu trả lời trực diện mà kể cho tôi nghe một chi tiết như là thần giao cách cảm mà chỉ có những người từng gắn bó với nhau bằng tình tri kỷ mới có được. “Trước khi Vũ mất hai tháng, Vũ gọi điện bảo sẽ đến thăm tôi. Cũng trong ngôi nhà này, đúng bộ bàn ghế này, mỗi đứa ngồi một ghế, Vũ nhắc lại dự định ngày xưa hai đứa từng hứa hẹn sẽ ra một tập thơ, Vũ viết còn tôi vẽ bìa minh họa. Vũ bảo, “Bây giờ Hiền có còn muốn thực hiện nó nữa không?”. Tôi nhận lời. Rồi sau đó Vũ thông báo cho tôi một tin rằng, đang làm đơn ly dị Quỳnh. Tất nhiên lúc đó tôi không hề nghĩ, Vũ ly dị là để đến với tôi vì mọi chuyện giữa tôi và Vũ đã là quá khứ, cái gì đã qua thì sẽ không bao giờ trở lại được nữa. Vũ bảo, Quỳnh đang ở bệnh viện vì bệnh đau tim nên bây giờ phải ra Hà Nội, sau đó sẽ cùng tôi thực hiện dự án ra tập thơ như đã hứa. Tiếc là quyển sổ tay viết chung thơ của Vũ và minh họa của tôi đã bị mất rồi, chỉ còn giữ được những bài thơ viết tay của Vũ ngày xưa”.

“Sau lần đó thì hai tháng sau Vũ mất. Điều kỳ lạ ở chỗ, trước hôm Vũ mất, đêm đó tôi nằm mơ đi đóng mấy cái áo quan. Tôi bảo với chồng, đêm qua em mơ đóng áo quan. Chồng còn trêu: Như thế là sắp phát tài rồi. Nhưng tôi vẫn thấy trong người bất an, buồn vô cùng mới bảo chồng đưa đi chơi. Đang ở nhà anh Đỗ Hải làm ở Viện Hán Nôm kể giấc mơ đêm qua thì có người báo tin, cả nhà Vũ bị tai nạn ô tô. Tôi không tin, bảo, chắc người ta ghen ghét Vũ nên đồn đại như thế. Đêm về ngủ thì tôi thấy Vũ đứng ở cạnh giường nhìn tôi suốt. Sáng ra tôi gọi chồng, bảo có khi Vũ mất, anh chạy xuống mua báo đọc xem. Lúc này tôi mới tin Vũ ra đi là sự thật. Từ hôm đó, tối nào tôi cũng mơ thấy Vũ, hai đứa nói chuyện văn chương, nghệ thuật như thuở mới quen nhau.

Sáng hôm sau tôi giấu chồng, lấy tờ báo có ảnh của Vũ để thắp hương. Bảo, Vũ cứ yên tâm đi với Xuân Quỳnh đi, Hiền sẽ sống tốt như Vũ mong muốn rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp nhau ở thế giới bên kia. Từ hôm đó thì tôi không còn gặp Vũ nữa. Hơn hai mươi năm sau tôi có dịp ra Hà Nội và lại mơ thấy Vũ. Ngày hôm sau thì NXB Nhã Nam gọi điện nhờ tôi minh họa cho tập thơ sắp xuất bản của Vũ”.
 
<>“Vũ ơi, chúng mình vẫn nhận ra nhau!”

Nhiều năm sau ngày Lưu Quang Vũ mất, họa sĩ vẫn ôm chặt mối tình đó trong lòng. Chỉ đến khi người bạn đời của bà ra đi, bà mới ít nhiều chia sẻ về mối tình ấy như một sự giải tỏa. Và khi được nói ra những điều chất chứa trong lòng, bà mới không bị cảm giác đau nhói đến không cầm được nước mắt khi nhắc đến Lưu Quang Vũ. Dù có đớn đau, nuối tiếc vì có duyên mà không phận với người đàn ông tài hoa, nhưng sau này nhìn nhận lại, bà không thấy hối tiếc về điều đó. “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, chính vì thế mà tôi và Vũ luôn hướng về nhau. Nếu tôi và Vũ thành đôi thành lứa, nếu khi đó tôi cứ tranh giành Vũ về cho mình thì cũng được, nhưng như thế liệu có ích gì? Biết đâu chúng tôi lại có kết cục không đẹp như khi xa nhau?”.

Trong số những bài thơ mà Lưu Quang Vũ viết tặng cho họa sĩ, có câu: “Cuộc sống chia rẽ chúng ta/Chỉ cái chết là nối liền nhau lại/Sau này chết đi ở bên nhau mãi/E chúng mình không nhận được ra nhau”. Duy có câu cuối, bà đã sửa lại: “Sau này chết đi ở bên nhau mãi/Vũ ơi, chúng mình vẫn nhận ra nhau”.

<>Thanh Hà
Nguồn: giadinh.net.vn
Cùng chuyên mục