Trang chủ » Giáo dục
Thứ sáu, 07/03/2014 09:51 (GMT 7)

Con đường từ tiệm massage đến cổng trường

Dừng xe trên lề đường, xốc lại chiếc cặp, với bộ đồng phục quần xanh áo trắng cùng logo của một công ty dược phẩm, cô bước vào phòng mạch. 15 phút sau cô trở ra, gương mặt rạng rỡ.

Dừng xe trên lề đường, xốc lại chiếc cặp, với bộ đồng phục quần xanh áo trắng cùng logo của một công ty dược phẩm, cô bước vào phòng mạch. 15 phút sau cô trở ra, gương mặt rạng rỡ.

 

Tôi bắt gặp hình ảnh này vào một buổi sáng chủ nhật trên đường Hùng Vương, thành phố Mỹ Tho (Tiền Giang).

Trông thấy tôi, Ngọc (tên cô gái) cười thật tươi chạy đến. “Làm nghề trình dược đi nhiều quá. Có ngày em phải đi đến 2-3 huyện khác nhau trong tỉnh. Mệt lắm nhưng vui và thanh thản”.

Ngọc huyên thuyên kể những vui buồn nghề nghiệp, gian nan vất vả của những ngày đầu vào nghề. Trong ánh mắt Ngọc, một chút rạng ngời và tự tin về một tương lai rộng mở... Hiện tại Ngọc 24 tuổi. Cô có làn da trắng của người con gái miệt vườn Bến Tre. Một năm trước, sau những ngày làm việc mệt nhọc, tôi vào tiệm massage trên đường Trần Hưng Đạo (TP.HCM) để thư giãn. Lúc này Ngọc làm nhân viên xoa bóp mới được 3 tháng.

"Em chỉ làm từ thứ 2 đến thứ 6. Thứ 7 chủ nhật em về quê", cô nói.

Trước đây, Ngọc tốt nghiệp trung cấp dược tại quê nhà. Sau đó, cô làm việc tại một tiệm thuốc tây trong thành phố. Lương không cao lắm nhưng gia đình quá khó khăn, Ngọc cần phải vươn lên. Ngọc mạnh dạn xin nghỉ việc để học khóa liên thông cao đẳng vừa học vừa làm ở trường cao đẳng y tế của tỉnh lân cận. Một tuần, Ngọc chỉ học 2 ngày thứ 7 và chủ nhật. Các ngày còn lại trong tuần Ngọc không thể ngồi không đếm thời gian trôi qua. Tiền học, ăn ở và nhiều khoản khác phải chi tiêu. Vậy là Ngọc lên Sài Gòn tìm đến tiệm massage này để lao động trong những ngày không học.

Con đường từ tiệm massage đến cổng trường 4Một tiệm massage (ảnh chỉ mang tính minh họa).

Ngồi trước mặt tôi bây giờ là một cô gái trẻ tràn đầy sinh lực. Hoạt bát, lanh lợi - Ngọc đã xóa hẳn hình ảnh của cô gái massage dạo nào.  Nghề massage có thời gian làm việc rất khắc nghiệt. Nếu một người lao động bình thường chỉ làm 8 giờ/ngày thì nhân viên nghề này phải mất ít nhất 12h và có thề còn kéo dài thêm nếu lượng khách vẫn còn. Mỗi ngày từ 10h sáng có mặt tại nơi làm việc và mải miết đến 2h sáng hôm sau mới về nhà. Trong khoảng thời gian còn lại đó, chỉ đủ để ngủ mới mong phục hồi sức khỏe. Nghề làm gái massage – theo Ngọc – không được xã hội trọng vọng. Không đánh đồng với mãi dâm nhưng đã là gái massage thì dưới con mắt của mọi người vẫn là những cô dễ dãi sẵn sàng buông thả... Không có một tiệm massage nào trên cả nước trả lương cho thợ. Hợp đồng cũng ghi rõ mức lương nhưng đó cũng chỉ là trá hình qua mặt cơ quan chức năng.

Đã không lương, nhưng mỗi ngày thợ phải nộp cho tiệm một khoảng tiền theo qui định. Nơi Ngọc làm việc, ngoài số tiền cứng 25.000 đồng/ngày để gọi là tiền cơ sở vật chất, thợ massage phải trích 10% trong số tiền khách bo giao nộp. Nghề massage là một nghề tạm bợ giúp Ngọc có tiền để trang trải mọi chi phí trong thời gian học tập. Mỗi tuần 2 ngày, chưa bao giờ Ngọc bỏ học. Những lúc rảnh rỗi ở tiệm, Ngọc thường đem bài vở ra ôn tập. Có lẽ nhờ vậy nên thi tốt nghiệp Ngọc đạt được loại khá. Trong tiệm có khoảng 10 thợ thường trực nhưng cứ đến thứ 7, chủ nhật chỉ còn lại 6. Ngoài Ngọc ra còn có 3 bạn. 3 người này cùng quê, từng là bạn với nhau từ hồi còn là học sinh tiểu học rồi lên trung học. Gia cảnh của 3 bạn này cũng không sáng sủa hơn. Ai nấy cũng nghèo nhưng cùng chung một... tham vọng được học lên cao.

"Trước khi lên đây làm, chúng em đã từng ngồi lại với nhau, cố tìm ra một giải pháp. Nhưng tất cả mọi cách đều đi vào ngõ cụt. Châu từng đi kết cườm gia công. Làm từ sáng đến tối thu nhập không quá 50.000 đồng. Tâm vào lò bánh phụ việc. Lương cũng chỉ đủ ăn quà sáng. May sao, Thanh chợt nhớ ra có người bà con là chủ tiệm massage này nên đề đạt nguyện vọng và được chấp thuận. Thế là 4 đứa cùng nhau khăn gói lên Sài Gòn trở thành... gái massage" - Ngọc kể.

Ngọc không bao giờ quên hình ảnh cả 4 đứa ngồi tụm lại với nhau ôn bài ngay trong tiệm. Tất cả chỉ mong sao nhanh đến ngày tốt nghiệp. Thanh, Châu và Tâm với ước mong đạt được tấm bằng cao đẳng mầm non để khi trở về làm việc cải thiện được tiền lương và chỗ làm ổn định. "Hơn một năm làm nghề massage, chúng em không mặc cảm, không tự ti vì có mục đích riêng. Hiện tại em đã rời chốn ấy. Vài tháng nữa 3 bạn kia cũng sẽ trở về sau khi thi xong tốt nghiệp. Cũng mong sao mãi mãi chúng em không trở lại nơi đó" - cô gái trầm ngâm.

Theo Zing

Tin Liên Quan
Trịnh Ngọc Anh
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục