Trang chủ » Đời sống » Adam-Eva
Thứ năm, 15/05/2014 20:00 (GMT 7)

Bi hài bố chồng trộm... váy của con dâu

(Tinmoi.vn) Nhiều lần bị mất đồ, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng thủ phạm lại chính là bố chồng của tôi.

(Tinmoi.vn) Nhiều lần bị mất đồ, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng thủ phạm lại chính là bố chồng của tôi.

Hai vợ chồng tôi sau khi tổ chức đám cưới thì được bố mẹ chồng cho sống riêng để tiện cho việc sinh hoạt của vợ chồng trẻ cũng như gần chỗ làm của cả hai vợ chồng.

Bố mẹ chồng tôi sống với nhau trong ngôi nhà cũ. Ông bà chỉ sinh được hai người con, chồng tôi là con cả, em gái chồng thì đã lấy chồng và sống ở xa, thỉnh thoảng mới về thăm nhà được một lần.

Được gần một năm sau đó, mẹ chồng tôi lâm bệnh và được bác sĩ chẩn đoán là ung thư giai đoạn cuối. Bà vốn là giáo viên dạy cấp 2 đã về nghỉ hư được gần chục năm. Còn bố chồng tôi thì là thợ xây dựng. Sau một tai nạn lao động, ông bị mất sức và không thể tiếp tục công việc thợ xây của mình mà phải xin làm bảo vệ cho một công ty may gần nhà.

Với đồng lương hẹp hòi của cả hai ông bà chẳng được là bao, chi tiêu tằn tiện lắm mới đủ trang trải sinh hoạt và nuôi con ăn học. Chồng tôi may mắn được học lên đến đại học. Vì thế sau khi ra trường, anh xin được công việc ổn định và thu nhập cũng kha khá. Còn em chồng thì nghỉ học sau khi học hết phổ thông trung học, sau một thời gian làm tự do thì lấy chồng và hiện ở nhà bán hàng ăn sáng.

Chính vì thế, dù biết mình có bệnh trong người nhưng mẹ chồng tôi vẫn cứ nấn ná mãi chẳng chịu đi khám xét gì. Đến lúc quá đau thì mới phát biết bệnh đã quá nặng không còn cứu chữa được nữa.

Nghe thêm Audio tâm sự của độc giả Kí ức rùng mình của cô sinh viên sập bẫy đại gia "rởm"

 

Sau một thời gian chống trọi với những cơn đau, bà đã qua đời. Sau khi bà mất, bố chồng tôi đau buồn, ốm đau luôn. Chúng tôi muốn đón ông về ở chung để tiện chăm sóc nhưng ông nhất định không chịu dời khỏi ngôi nhà mà ông đã sống với bà gần trọn cuộc đời. Thế là chúng tôi đành chấp nhận dọn về ở với bố chồng. Có con cháu bên cạnh nên ông cũng nguôi ngoai đi nỗi buồn mất bà.

Rồi cuộc sống cứ dần trôi qua, hơn một năm sau, tôi nghe người ta đồn thổi rằng bố chồng tôi đang hẹn hò với một người phụ nữ trẻ tuổi. Cô ấy là thợ may, đã có một đời chồng nhưng vợ chồng đã ly dị được mấy năm và đã có một con nhỏ ở cùng với mẹ. Tôi đem chuyện kể với chồng tôi thì anh cho rằng tin nhảm, bố tôi năm nay cũng ngoài 70 rồi, còn hẹn hò yêu đương gì nữa. Tôi nghe cũng có vè hợp lý nhưng những biểu hiện về tâm tính, thói quen của bố chồng tôi thay đổi khiến tôi không thể không băn khoăn.

Trước đây, ông chẳng bao giờ để ý đến chuyện ăn mặc quần áo thế nào thì bây giờ, mỗi khi ra khỏi nhà, ông ngắm ngắm, vuốt vuốt một lúc lâu rồi mới đi được, đầu tóc trước đây chẳng bao giờ chải thì bây giờ lại còn vuốt cả keo bóng lộn. Ông thường xuyên ra khỏi nhà hơn, thỉnh thoảng tôi còn nghe thấy ông hát tấm tỉ, đọc thơ thẩn và rất hay cười.

Đặc biệt, dạo gần đây, ông rất hay để ý đến chuyện ăn mặc, đầu tóc của con dâu.

Nhiều khi đi làm về mệt mỏi, rồi vội vàng đi đón con ở nhà trẻ, tôi mặc tuềnh toàng chạy xe ra ngoài đường, bố chồng tôi liền nhắc khéo. Rồi ông khen tôi mặc cái váy này đẹp, cái kia màu hơi tối, cái thì hơi ngắn...vân vân và vân vân.

Theo tôi nghĩ thì chắc chắn ông đang hẹn hò, phải lòng người phụ nữ nào đó. Rồi tôi tìm cách theo dõi ông. Và quả đúng như tôi nghĩ, người phụ nữ ấy trẻ hơn bố chồng tôi đến cả 25 tuổi. Nhìn hình dáng bên ngoài thì vẫn trẻ trung, xinh đẹp và khéo ăn nói. Thảo nào mà một ông già 70 rồi vẫn còn mê tít. Tôi chụp cả ảnh họ ngồi trò chuyện rất tình tứ với nhau thì chồng tôi mới chịu tin bố tôi "đang yêu". Nhưng sợ ông sẽ mất lòng nên chúng tôi vẫn làm như không biết chuyện gì để cho ông tự nhiên.

Dạo gần đây, công việc của cả hai vợ chồng đều bận nên thường xuyên phải đi sớm, về muộn. Chúng tôi quyết định thuê người giúp việc để có người chăm sóc con cái và cơm nước cho bố chồng. Nhưng sau khi có giúp việc, tôi rất hay bị mất đồ lặt vặt, lúc thì cây son, lọ nước hoa, lúc thì hộp phấn má trang điểm. Ban đầu, tôi nghĩ rằng chắc giúp việc dọn dẹp rồi để đâu đó chứ chị ta là người thôn quê thì lấy những thứ đó để làm gì. Tìm đi tìm lại hoài mà vẫn không thấy, chị giúp việc cũng khẳng định rằng không hề đụng đến. Kỳ lạ!

Không chỉ có vậy, tôi còn mất nguyên một cái váy mà tôi đặt may theo đúng ý tưởng tôi nghĩ ra. Sau khi sinh con, người mập lên nên tôi chưa thể mặc lại được, đinh ninh vẫn để trong tủ, đến lúc người eo ót lại, tìm mãi mà chẳng thấy để mặc.

Thế rồi, một hôm, tôi tình cờ gặp người phụ nữ mà bố tôi đang hẹn hò ở ngoài chợ, người phụ nữ ấy đang mặc chiếc váy ấy. Tôi như không tin vào mắt mình. Chẳng lẽ cái váy đó cô ta tự may được chứ cái váy mà tôi mua chỉ có một cái duy nhất chứ làm gì có cái thứ hai?

Tôi tìm cách tiếp cận người phụ nữ ấy, tôi tìm đến hiệu may của cô ta để sửa quần áo. Sau một lúc lâu trò chuyện, tôi dò hỏi về chiếc váy thì mới biết cô ta không may mà được “người yêu” tặng. Cô ta còn hớn hở kể về người đàn ông ấy. Chẳng thể sai được, đó chính là bố chồng tôi.

Tôi không thể lý giải được tại sao ông lại làm như vậy? 

Hant...@gmail.com

Video có thể bạn quan tâm Xem cú đớp mồi ngoạn mục của cá sấu

 

Tin Liên Quan
Nguyễn Thị Thỏa
Nguồn: Nguoi dua tin
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục