Trang chủ » Đời sống » Mạng Xã Hội
Thứ tư, 07/03/2018 14:47 (GMT 7)

Bài thơ về cô giáo quỳ gối xin lỗi phụ huynh gây xôn xao mạng xã hội

Liên quan đến vụ việc cô giáo quỳ xin lỗi phụ huynh tại trường Tiểu học Bình Chánh, huyện Bến Lức, Long An, một cô giáo ở Thanh Hóa đã viết một bài thơ gây xôn xao cộng đồng mạng.

Liên quan đến vụ việc cô giáo quỳ xin lỗi phụ huynh tại trường Tiểu học Bình Chánh, huyện Bến Lức, Long An, một cô giáo ở Thanh Hóa đã viết một bài thơ gây xôn xao cộng đồng mạng.

Những ngày qua, dư luận đang xôn xao về vụ cô giáo tên N. áp dụng biện pháp xử phạt học sinh vi phạm nội quy bằng hình thức quỳ gối nên có một số em sợ không đi học.Sau đó, có 4 phụ huynh tới trường lớn tiếng phản ánh cách giáo dục của cô giáo N. vượt quá chuẩn mực sư phạm.

Mặc dù cô N. đã nhận lỗi và hứa khắc phục sai sót. Tuy nhiên, các phụ huynh gây áp lực, khiến cô N. phải quỳ trước mặt 4 phụ huynh, có sự chứng kiến của một số giáo viên trong trường.

Trước sự việc này, đã có không ít ý kiến bày tỏ sự phản đối trước cách hành xử của các bậc phụ huynh nêu trên đối với cô N.

Mới đây, trên trang Facebook cá nhân của mình, cô Lê Thị Huyền, giáo viên Trường Tiểu học Ngọc Khê 1, xã Ngọc Khê, huyện Ngọc Lặc (Thanh Hóa) tiếp tục “gây sốt” cộng đồng mạng khi chia sẻ bài thơ “Nghề của mình”, do chị sáng tác, gửi cô giáo B.T.N - giáo viên Trường Tiểu học Bình Chánh, xã Nhựt Chánh, huyện Bến Lức (Long An).

Bài thơ về cô giáo quỳ gối xin lỗi phụ huynh gây xôn xao mạng xã hội 1

Cô Lê Thị Huyền, giáo viên Trường Tiểu học Ngọc Khê 1, xã Ngọc Khê, huyện Ngọc Lặc (Thanh Hóa). Ảnh Dân Trí

Chia sẻ với Dân Trí, cô Huyền tâm sự: "Trong những ngày qua, tôi có theo dõi báo chí đưa tin về việc một số phụ huynh học sinh buộc cô giáo phải quỳ xuống xin lỗi vì lí do cô đã phạt một số học sinh quỳ trong giờ học. Bản thân tôi cũng là một giáo viên Tiểu học nên rất thương và thông cảm với cô giáo N., đồng thời, cũng rất bức xúc trước cách hành xử của phụ huynh. Tôi viết bài thơ này với mong muốn các bậc phụ huynh học sinh hãy có cái nhìn cảm thông hơn với nhà giáo chúng tôi, đồng thời hãy cùng chung tay với chúng tôi trong việc giáo dục con em mình”.

NGHỀ CỦA MÌNH

Nghề của mình buồn lắm phải không em?

Khi phụ huynh bắt cô quỳ xin lỗi.

Chỉ vì phút nóng lòng cô nông nổi

Trách phạt trò phải quỳ gối trước cô.

Nhớ chúng mình những năm tháng trẻ thơ

Khi đến lớp bị thầy cô quở phạt.

Sợ cha mẹ về nhà đâu dám “mách”.

Vì biết rằng mẹ sẽ phạt nặng hơn

Thời gian qua rồi, ta cũng lớn khôn.

Gặp thầy cô, vẫn ngồi ôn chuyện cũ.

Vẫn dạ, thưa… lời trò đầy hiếu lễ

Ơn thầy cô mà con đã nên người…

Thời gian qua rồi, đạo học đổi thay.

Cô giáo thời nay ngày ngày lên lớp.

Ngoài giảng bài còn bao nhiêu áp lực

Từ phía gia đình, từ phía phụ huynh.

Cô phạt các con đâu được cho mình?

Mà cũng chỉ mong học sinh tiến bộ.

Chỉ mong rằng phụ huynh đừng làm khó.

Đừng coi con như “ông chúa, bà hoàng”

Muốn con mình thành những đứa trẻ ngoan.

Hãy để con qua gian nan thử thách

Đừng chỉ vì một lần con bị “phạt”

Lại làm tổn thương nhân cách người thầy.

Còn gì bằng cả xã hội chung tay.

Tìm biện pháp để con ngày tiến bộ.

Đừng phó mặc cho thầy cô dạy dỗ

Khi con hư lại đổ lỗi cho thầy.

Có thể em buồn vì chuyện hôm nay.

Nhưng hãy tin ngày mai rồi sẽ khác

Người dân ta với tinh thần “hiếu học”

Nghề của mình vẫn cao quý em ơi!

Qua những vần thơ mộc mạc, cô muốn nói với mọi người, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, thì điều mà giáo viên luôn mong muốn lớn nhất là làm tất cả để mang những điều tốt đẹp nhất đến với học sinh, phụ huynh.

Cô Huyền luôn mong muốn các bậc phụ huynh, xã hội cần có sự sẻ chia, cùng chung tay với sự nghiệp giáo dục và giáo viên, đừng phó thác tất cả cho nhà trường, cho giáo viên trong việc giáo dục con cái.

Không chỉ có giáo viên, trên Vnexpress, độc giả Nguyễn Chí Tài chia sẻ bài thơ, viết về nỗi đau khi theo dõi câu chuyện  của cô giáo bị phụ huynh bắt quỳ. Hình ảnh này đã ảnh hưởng đến danh dự nghề nghiệp của nhà giáo cũng như vi phạm nhân quyền, cần phải lên án.

Nhớ ngày xưa thời học sinh tiểu học.
Cô bắt quỳ trước lớp có gì đâu.
Về giấu cha chẳng dám nói câu nào.
Sợ bị mắng vì sao không ngoan ngoãn.

Ham nói chuyện không chịu nghe cô giảng.
Bị khẻ tay bằng thước bảng chuyện thường.
Không học bài, không thuộc bảng cửu chương.
Tai đỏ ửng bất thường vì cô nhéo.

Chuyện ngày xưa nào có ai kêu réo.
Chẳng nghĩ suy vặn vẹo giống bây giờ.
Tháng năm trôi qua hết tuổi học trò.
Xem hình phạt ngày xưa như kỷ niệm.

Khi xã hội nhích lên từng bước tiến.
Những dấu xưa đã tan biến mất rồi.
Giờ học trò ít phải chịu đòn roi.
Quyền trẻ nhỏ mọi người đều tuân phục.

Nhưng không thể bắt cô quỳ làm nhục.
Là nỗi đau nền giáo dục chúng ta.
Vì thầy cô nào có khác mẹ cha.
Con hư hỏng rầy la là trách nhiệm.

Học trò quỳ, chuyện xưa nay không hiếm.
Đúng hay sai tùy quan điểm mỗi người.
Nhưng làm sao lại có chuyện ngược đời
Bắt cô giáo phải quỳ rồi trách phạt.

Hà Trang (tổng hợp)

Tin Liên Quan
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục