Trang chủ » Pháp luật
Thứ tư, 25/02/2015 08:30 (GMT 7)

Sự hối hận muộn màng của nữ "hoa khôi" trại giam nhiễm HIV

Con đường tăm tối ấy khiến Trang chôn vùi tuổi xuân trong trại cai nghiện rồi đến trại giam. Nhưng đau đớn hơn là cô phải chống chọi với căn bệnh thế kỷ suốt bao năm qua.

Con đường tăm tối ấy khiến Trang chôn vùi tuổi xuân trong trại cai nghiện rồi đến trại giam. Nhưng đau đớn hơn là cô phải chống chọi với căn bệnh thế kỷ suốt bao năm qua.


Chỉ mong cuộc đời đừng ai lầm lỡ như mình

Lê Hoàng Yến Trang (SN 1975, ngụ quận Phú Nhuận, TP.HCM) vốn là cô gái xinh xắn. Ngay từ nhỏ đã được bạn bè cùng trang lứa đặt cho biệt danh "Trang công chúa". Thấy mọi người ai cũng yêu quý mình, nhất là các chàng trai luôn vây quanh chúc tụng, nên đôi lúc Trang cũng vui. Nhưng không vì thế mà Trang cố gắng trong cuộc sống, càng ngày Trang càng bị bạn bè xấu rủ rê chơi bời.

Tâm sự về sự sa ngã của mình, Trang buồn bã cho biết: "Ngày nhỏ đi đâu em cũng được khen xinh. Hồi mới bước vào tuổi thiếu nữ em nổi tiếng cả một vùng. Cũng chính vì xinh, nên em được nhiều bạn trai theo đuổi. Họ cứ rủ rê em đi chơi, đi vũ trường ăn chơi nhảy múa, từ đó em bập vào hút chích. Giờ vào đây em bệnh tật nhiều, lại mắc căn bệnh thế kỷ nên em tiều tụy".

Trang kể, gia đình cô vốn làm nông ở Thanh Hóa, nhưng ba mất sớm, để lại cho mẹ bốn đứa con. Gia đình ít đất đai nên mẹ Trang bán nhà dắt díu mấy anh em Trang vào TP.HCM sinh sống. Trang chia sẻ: "Lúc mẹ vào Sài Gòn em mới 2 tuổi, bây giờ em chẳng có ký ức gì về quê hương cả. Gia đình ngoại cũng lần lượt vào Nam. Mẹ em và các anh chị thì vẫn còn tính cách chịu thương chịu khó của người miền Trung. Em thì nhiễm thói ăn chơi của dân hư hỏng là những đứa con nít ham đua đòi ở thành phố. Mẹ và các anh chị nói mấy em cũng chẳng nghe, nên bây giờ mới ra cơ sự vậy".

Sự hối hận muộn màng của nữ

Trang đang tâm sự với PV.

Tính tình phóng khoáng, cộng với công việc bán quán cà phê, khiến Trang có nhiều thời gian giao du với đám bạn xấu. Trang nhớ lại: "Học hết lớp 9 em nghỉ, mẹ và các anh chị bắt học em không chịu đi. Lúc đó em cũng phổng phao lắm rồi, nên nhà có cái quán cà phê cóc trước cổng, em bảo mẹ cho em phụ bán. Từ khi phụ bán cà phê, em quen thêm nhiều đứa bạn ăn chơi, thường tụ tập đến quán ngồi lê la cả ngày. Mẹ em thì chỉ nghĩ em vui vẻ với khách để bán nước, biết đâu em giao du với tụi nó. Khi mẹ em nhận ra thì em đã bỏ nhà đi bụi thường xuyên. Suốt mấy năm chẳng mấy khi em ở nhà ăn với mẹ bữa cơm, toàn ra ở riêng với lũ bạn để dễ bề ăn chơi".

Mẹ già vẫn đều đặn lên thăm nuôi con gái

Trang tâm sự, năm nay Trang đã bước vào tuổi 40, mẹ cô dù đã hơn 70 tuổi, sức khỏe yếu, nhưng tháng nào cũng bắt xe lặn lội lên thăm con. Ngược dòng thời gian về trước, Trang kể, khoảng năm 16, 17 tuổi, Trang đã biết tất cả các vũ trường ở Sài Gòn. Bởi Trang được các chàng công tử hư hỏng rủ rê.

Trang phân trần: "Lúc đầu em nói đi cho biết, sau đó thì nghiện vũ trường luôn. Bọn bạn trai đứa nào muốn tán em phải có nhiều tiền, phải bao em ăn chơi em mới chịu. Cái môi trường ấy, nếu bập vào thì sớm hay muộn rồi ai cũng sẽ hư. Em đi rồi bạn bè rủ chơi ma túy, hút thử thôi. Em cũng hút thử cho biết, ai ngờ nghiện lúc nào không hay".

Trang không nhớ chính xác mình nghiện năm nào, nhưng năm 2002 Trang bị đi cai nghiện bắt buộc. Sau hai năm ra trại cai nghiện, Trang không những không từ bỏ ma túy để làm lại từ đầu mà Trang còn nghiện hơn. Để có tiền hút chích, Trang bắt buộc phải buôn bán ma túy. Trang biện minh cho hành động của mình: "Vì nghiện quá nên em bắt buộc phải đi buôn bán ma tuý, em lấy cho mình hút rồi em lại bán cho bạn em một ít. Chứ em sức khỏe yếu thế này, thì làm gì ra tiền mà hút, một ngày hết cả mấy trăm ngàn đồng".

Năm 2010, Trang quen với một người đàn ông Nigeria. Người này thấy hoàn cảnh Trang nên cũng đem lòng thương yêu Trang say đắm. Nhưng sau đó, thấy Trang sử dụng ma túy, người yêu Trang cũng sử dụng và buôn bán luôn. Năm 2012, Trang và người yêu bị bắt vì tội buôn bán trái phép chất ma túy. Sau khi vào trại tạm giam hơn vài tháng, Trang được thông báo là bị nhiễm HIV.

Nhớ lại cái khoảnh khắc nghe tin dữ ấy, Trang vẫn chưa hết bàng hoàng: "Em thấy thực sự suy sụp. Em không nghĩ có một ngày mình nhiễm căn bệnh chết người này. Lúc đó em hoảng loạn lắm. Em cứ muốn chết đi cho rồi, nghiện ngập và bệnh tật làm em chỉ muốn tự giải thoát mình. Nhưng sau đó nhờ sự động viên chia sẻ của gia đình và cán bộ trại giam, em cũng đỡ đi phần nào".

Điều Trang lo lắng là không biết người yêu mình có mắc bệnh này không. Trang buồn bã nói: "Em cầu mong anh ấy đừng dính vào HIV, từ ngày bị bắt bọn em cũng bặt tin nhau. Nhưng em chỉ cầu mong anh ấy cải tạo tốt, sớm về nước với gia đình. Còn em cũng cố gắng nhưng sức khỏe giờ yếu rồi". Điều Trang nặng lòng nhất vẫn là mẹ, dù tuổi cao sức yếu nhưng tháng nào mẹ cũng lên thăm Trang đều đặn. Trang nghẹn ngào nói: "Trừ lúc mẹ bệnh quá, lúc đó mẹ sẽ bảo các anh chị lên thăm em. Nhiều lúc nhìn mẹ em xót xa lắm, em cũng chẳng biết thế nào".

Trang kể, bây giờ thực sự đứng trước ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, Trang mới nghiệm ra rằng cả cuộc đời mình không làm được gì ra hồn. Đáng ra, từng này tuổi, Trang đã có gia đình như bạn bè cùng trang lứa, có một ngôi nhà và những đứa con ngoan. Nhưng Trang chẳng làm được điều đó, mà còn làm khổ cả gia đình. Nhất là người mẹ già vẫn phải chăm nom Trang, lo lắng và đau lòng vì Trang.

Chia tay chúng tôi, Trang nghẹn ngào nói: "Em cũng chẳng mong gì nữa, nhưng cố gắng sống là vì mẹ, vì những mùa xuân còn lại của mẹ. Dù bây giờ, với xã hội em là người bỏ đi, nhưng với mẹ, em vẫn là niềm vui. Em sống và cố gắng không làm bất cứ việc gì để mẹ buồn nữa".

Được cán bộ quản giáo hết lòng quan tâm

Vì biết bệnh tật nên tinh thần Trang suy sụp, trước lúc nhập trại giam Thủ Đức, sức khỏe của phạm nhân này rất yếu. Nhưng nhờ được sự quan tâm của cán bộ trại, được cấp thuốc đầy đủ nên Trang đã bớt đi phần nào bệnh tật. Trang cảm động chia sẻ: "Nói thật, em vào đây cũng chỉ thêm khổ các cán bộ trại, chẳng làm được gì mà toàn nằm ở bệnh xá, tốn thuốc. Các bác sỹ phải chăm lo cho em. Khi em vui thì chẳng sao, khi em buồn em tiêu cực thì cán bộ lại phải động viên, an ủi. Em cảm ơn các anh chị ở đây lắm, nhờ các anh chị ấy mà em có nghị lực hơn để cải tạo".

Theo Tô Hương Sen/ Đời sống & Pháp luật

Tin Liên Quan
Hà Thị Bích Phương
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục