Trang chủ » Đời sống » Adam-Eva
Thứ năm, 20/03/2014 14:22 (GMT 7)

Suýt vào viện tâm thần vì người chồng thô bạo và nghiện sex

Tôi nghĩ, quyết định ly hôn của mình là quyết định sáng suốt nhất cho đến thời điểm này. Nếu không ly hôn, có lẽ, giờ này tôi đang dạo chơi trong … bệnh viện tâm thần.

Tôi nghĩ, quyết định ly hôn của mình là quyết định sáng suốt nhất cho đến thời điểm này. Nếu không ly hôn, có lẽ, giờ này tôi đang dạo chơi trong … bệnh viện tâm thần.

29 tuổi, tôi vẫn ung dung, vẫn tung tăng cùng bạn bè trong những chuyến chơi dài mà chẳng hề bận tâm đến những lời khuyên nhủ, động viên, mắng mỏ, thậm chí cả đe dọa từ bố mẹ, cô chú và bạn bè xung quanh. Tôi vẫn muốn kéo thời thêm thời gian ăn chơi đến hết tuổi “băm” rồi sau tính tiếp.

Mẹ tôi thường bảo: “Đến tuổi này rồi mà không lấy chồng thì dễ phát điên, dễ tâm thần lắm con ạ”, dù tôi thấy tôi sáng suốt hơn rất nhiều những đứa bạn quanh tôi. Chúng yêu vội vàng rồi cũng lấy hấp tấp, kết quả thì sao, liên tục sinh con như cái máy đẻ, chồng lại không tâm lý, vũ phu. Hết đứa này đến đứa khác thi nhau gọi điện tâm sự, kể khổ với tôi. Tôi thấy mấy đứa bạn mới là người bị phát điên, tâm thần vì chồng chứ không phải là kẻ “độc thân vui vẻ” là tôi như mẹ dọa nạt.

Suýt vào viện tâm thần vì người chồng thô bạo và nghiện sex 5
Chồng tôi là kẻ thô bạo và nghiện sex. Ảnh minh họa

Nhưng nhiều lần nói nhẹ nhàng không nghe, mẹ tôi mếu máo nói nếu tôi không chịu lấy chồng, sinh cho bà đứa cháu ngoại để bà ẵm bồng thì bà chết cho tôi xem. Xem thái độ có vẻ mẹ không đùa, tôi sợ quá, ngoan ngoãn theo mẹ đến xem mặt hết người này đến người khác.

Khổ nỗi, đám đàn ông, con trai mà mẹ tôi dẫn tôi đến gặp mặt toàn những người không hợp “gu” của tôi. Người thì tính tình thoáng đãng, dễ chịu nhưng ngoại hình lại quá tệ, người thì cao ráo, đẹp trai nhưng lại nói như “máy khâu”, để ý vụn vặt.

Lần nào tôi cũng lắc đầu không đồng ý khiến mẹ phát cáu. Quá bực mình, mẹ tôi không mất công “kén rể” cho tôi nữa mà ra “y lệnh” buộc tôi phải tìm được chồng trong năm nay, nếu không tìm được, tôi phải ra khỏi nhà và được mẹ tôi soạn thành văn bản, ký tá đóng dấu hẳn hoi.

Đã 29 tuổi đầu nhưng thú thực tôi chẳng bao giờ động đến bếp núc, cơm nước, giặt giũ nên nghĩ đến cảnh bị đuổi ra khỏi nhà, sống cuộc sống tự lập tôi thấy “rùng mình” khiếp sợ. Vậy là có bao nhiêu bạn bè, tôi đều nhờ chúng nó giới thiệu, mai mối để những mong tìm được một tấm chồng vừa ý.

Cuối cùng, tôi cũng tìm được người mình mong muốn. Anh hơn tôi bốn tuổi - bạn của ông anh họ, là kỹ sư xây dựng có ngoại hình cao ráo sáng sủa, lại tâm lý, dí dỏm, hài hước – đúng các tiêu chuẩn tôi đặt ra.

Tôi và anh hẹn hò được khoảng nửa năm thì quyết định đi đến kết hôn. Đám cưới diễn ra trong niềm hân hoan, hạnh phúc vô bờ bến của hai bên gia đình, đặc biệt là mẹ tôi. Vậy là từ giây phút đó, mẹ không lo con gái mẹ phát bệnh “tâm thần” vì ế nữa.

Nhưng cuộc sống hôn nhân không đẹp như tôi tưởng tượng. Hai vợ chồng tôi được bố mẹ tôi cho một ngôi nhà giữa thành phố, cả chồng và tôi đều thu nhập cao, cuộc sống lẽ ra sẽ rất sung túc, rủng rỉnh và hạnh phúc nếu anh không nghiện game, nghiện sex và vũ phu đến vậy.

Ngoài giờ làm việc ở công ty, vừa về đến nhà là chồng tôi lập tức “ôm” máy tính, ôm điện thoại. Cả tối dán mắt vào màn hình mặc tôi đầu tắt mặt tối với bếp núc, nhà cửa.

Ban ngày làm việc mệt mỏi, chiều về lại lao đầu vào nấu ăn, dọn dẹp khiến tôi mệt lả người vậy mà tối nào anh cũng “đòi hỏi”, bắt tôi phục vụ tới bến với những tư thế lạ hoắc khiếp đảm mà anh “sưu tập” được. Anh ta không bao giờ để ý đến cảm giác của tôi mà “ngấu nghiến” như để thỏa mãn cơn nghiện của anh ta vậy. Mặc cho tôi nài nỉ, van xin, anh ta vẫn không dừng lại thói quen dựng vợ dậy giữa đêm để tra tấn về thể xác.

Đến khi tôi mang bầu, những tưởng anh ta sẽ vì con mà thay đổi nhưng không, mọi việc vẫn diễn ra như thời gian đầu, thậm chí càng ngày anh ta càng trở nên thô bạo, quá đáng hơn.

Không những vậy, anh còn ghen tuông độc địa và nghi ngờ vô cớ. Anh ta cứ canh chừng tôi sơ hở là lấy điện thoại của tôi đọc tin nhắn, kiểm tra các cuộc gọi. Thấy có dấu hiệu khả nghi, anh ta mở ngay “cuộc điều tra”. Có khi anh ta hỏi dò bạn bè, người quen xem đối tượng là ai. Có khi anh ta gọi thẳng cho đối tượng, hỏi han lòng vòng. Có khi lại “chơi bài ngửa”, gọi tôi ra hỏi thẳng. Tôi giận quá, cài mật khẩu điện thoại để anh ta khỏi lục lọi, thì anh lại nói xiên nói xỏ theo kiểu: “Chắc có gì giấu diếm nên mới cài mật khẩu”. Rồi laptop, email của tôi cũng chung số phận với cái điện thoại. Hai vợ chồng cả ngày nhìn nhau như “quân thù”.

Tôi cảm thấy quá ngột ngạt và khó chịu với người chồng vừa xấu tính, cộc cằn lại thô bạo như anh. Nhiều lúc tôi nghĩ, mình có thể điên lên bất cứ lúc nào. Tôi mất một khoảng thời gian khủng hoảng và thường xuyên đau đầu trầm trọng.

Cuối cùng, tôi muốn giải thoát bản thân và đã quyết định viết đơn ly hôn. Mẹ tôi đã ngất lên ngất xuống khi nghe tin này, nhưng sau khi nghe tôi nức nở kể về cuộc sống của mình, mẹ dịu xuống ôm tôi và khóc.

Giờ đây, khi kể câu chuyện của mình với mọi người, tôi đang sống một cuộc sống theo đúng nghĩa, được làm những gì mình thích và được ngắm con gái yêu lớn khôn từng ngày.

Tôi nghĩ, quyết định ly hôn của mình là quyết định sáng suốt nhất cho đến thời điểm này. Nếu không ly hôn, có lẽ, giờ này tôi đang dạo chơi trong … bệnh viện tâm thần.

Nguồn: Dân Việt

Tin Liên Quan
Ngô Thị Hà
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục