Trang chủ » Đời sống
Thứ năm, 27/09/2012 14:44 (GMT 7)

Thân phận bà cụ già chỉ mong con chết hết

Bà có 6 người con thì 3 người chết vì nghiện, một đi tù, một bị bắt sang Trung Quốc, còn lại duy nhất cô con gái ngớ ngẩn. “Tôi chỉ mong con chết hết để vào chùa”, bà lão bán nước 83 tuổi ở hồ Quang Trung (quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) tâm sự.

Bà có 6 người con thì 3 người chết vì nghiện, một đi tù, một bị bắt sang Trung Quốc, còn lại duy nhất cô con gái ngớ ngẩn. “Tôi chỉ mong con chết hết để vào chùa”, bà lão bán nước 83 tuổi ở hồ Quang Trung (quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) tâm sự.

Bà tên là Phạm Thị Đào, năm nay 83 tuổi, nói chuyện đầy trải nghiệm đau đớn: “Đẻ con ra rồi mong chúng chết hết trước khi mình chết thì đời tôi cũng chả ra gì. Tôi chỉ muốn cuối đời có thể nương tựa cửa phật để gột rửa mọi âm thanh hỗn loạn mình đã phải thấy. Nhưng chúng nó chưa chết, tôi còn phải nuôi chúng nó, không thể đưa mấy đứa nghiện và một đứa dở hơi vào chùa”.

Bà Đào và nỗi khổ năm tháng hằn sâu trên khuôn mặt già nua. Ảnh: Lâm Tuyền.

Đời bà đúng là “tàn” thật. Cuối đời mà vẫn lang thang đầu đường xó chợ với một cô con gái ngớ ngẩn. Những người sống gần bà kể: Có hôm thấy bà lão lồng lộn đuổi đánh một người đàn ông đứng tuổi đang dắt cô con gái ngớ ngẩn của bà định làm trò đồi bại.

Bà kể trong nước mắt: “Từng này tuổi còn phải dắt con đi đặt vòng vì sợ nhỡ may tôi không trông được con rồi nó đi vác cái bụng to về, tôi lại nuôi thêm một đứa thì bao giờ trời mới cho tôi chết?”.

Bà Đào từng có nhà ở Hà Nội nhưng đã bán từ đầu những năm 80. Bà có một ông chồng nghiện rượu đến mức chết vì bệnh sơ gan. Ông chồng để lại cho bà 6 đứa con. 4 thằng nghiện thì 3 đã chết; một còn đang đi chịu án 7 năm ở Thái Nguyên. Còn hai cô con gái: Một cô bị bán sang Trung Quốc, làm vợ của cả một gia đình dân tộc ở Quảng Đông. “Nghe người ta nói, nó đã chết ở Trung Quốc từ năm 1984”, bà lão nói về người con gái mà bà còn không nhớ nổi tuổi.

Chỉ còn một người con gái sống với bà, bà gọi là con Ngố. Chị Ngố năm nay 38 tuổi. “Năm 34 tuổi, nó đánh nhau với người ta, bị người ta đánh vào đầu nên mới bị thế”, bà Đào kể.

“Đời tôi cứ suốt ngày lê la ở ngoài đường chỉ để kiếm đủ tiền làm đám ma cho con, cho chồng. Tôi cứ làm được bao nhiêu mấy thằng nghiện lại chia nhau hết”, câu chuyện của bà Đào tiếp tục như thế.

Chị Ngố, người con duy nhất hiện còn ở với bà. Ảnh: Lâm Tuyền.

Bà thường nằm ngủ ở vỉa hè, không giường chiếu. Một người đàn ông ở phố Nguyễn Du thấy thế nên đã biếu bà mấy mảnh ván. Hai mẹ con chia nhau để làm chỗ nghỉ ngơi ven hồ.

Quán nước của bà hầu như không có người. Bàn, ghế, xoong, nồi, ấm, chén,… hầu hết bà đều được những người xung quanh khu vực hồ Quang Trung cho, mỗi người một vài thứ. “Tôi giờ không đi đâu được, chỉ còn biết bán nước chứ không chạy làm thuê làm mướn hay bán miến, bún như ngày xưa nữa”.

Tối hôm trước Hà Nội mưa to. Dưới cái ô, hai mẹ con bà, một già, một dở, ướt nhẹp. Cũng không hiểu mẹ con bà sinh hoạt kiểu gì với điều kiện sống như vậy. “Mấy chục năm tôi không có nhà, sinh hoạt thế nào chả được hả cô”, bà nói. Chia tay bà lão mà cảm thấy uống cốc nước đắng ngắt.

<>Lâm Tuyền

Nguồn: vnexpress.net
Cùng chuyên mục