Trang chủ » Tin tức » Sự kiện hàng ngày
Thứ năm, 28/07/2016 11:02 (GMT 7)

Nghẹn ngào lời cuối của nữ công an từ chối điều trị ung thư để cứu con

"Vốn không thích tự xoáy sâu vào cái không vui của mình. Mình nghĩ lại thời gian qua mình đã sống, thực sự còn quá nhiều điều mình muốn làm. Nhưng rất may mình có gia đình, người thân, bạn bè đã sát cánh bên mình lúc này", đó là những lời chia sẻ cuối cùng của nữ thiếu úy công an từ chối điều trị ung thư để cứu con.

"Vốn không thích tự xoáy sâu vào cái không vui của mình. Mình nghĩ lại thời gian qua mình đã sống, thực sự còn quá nhiều điều mình muốn làm. Nhưng rất may mình có gia đình, người thân, bạn bè đã sát cánh bên mình lúc này", đó là những lời chia sẻ cuối cùng của nữ thiếu úy công an từ chối điều trị ung thư để cứu con.

Vào ngày 27/7, chị Đậu Thị Huyền Trâm, nữ thiếu úy công an công tác tại phòng tham mưu, Công an tỉnh Hà Tĩnh đã trút hơi thở cuối cùng tại nhà riêng, sau nhiều tuần chống chọi với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối.

Trước đó, khi đang mang thai ở tuần thứ 19 thì chị phát hiện mình bị ung thư phổi. Dù được khuyên đình chỉ thai nghén để điều trị, song với tình mẫu tử thiêng liêng chị Trâm đã kiên quyết từ chối các xét nghiệm, chụp chiếu và điều trị ảnh hưởng đến thai nhi. Chị Trâm chấp nhận chiến đấu với những cơn đau với mong muốn sinh ra đứa con khỏe mạnh.

Vào tối ngày 10/7, khi thai nhi được 29 tuần tuổi, các bác sĩ nhận thấy sức chịu đựng của bệnh nhân có giới hạn nên đã tiến hành hội chuẩn và tiến hành ca mổ. Ca mổ kéo dài 30 phút, bé trai nặng 1,2kg chào đời. Bé được đặt tên là Trầu Gấu và được các bác sĩ chuyển sang Bệnh viện Phụ sản Trung ương để chăm sóc.

Nghẹn ngào lời cuối của nữ công an từ chối điều trị ung thư để cứu con 1
Nữ thiếu úy công an từ chối điều trị ung thư để cứu con đã qua đời. Ảnh báo pháp luật Plus

Chị Trâm tiếp tục được điều trị tích cực tại Bệnh viện K Trung ương. Tuy nhiên sau nhiều ngày điều trị tích cực tại bệnh viện, trưa ngày 26/7, gia đình đã đưa chị Trâm về Hà Tĩnh. Đến chiều ngày 27/7, chị Trâm trút hơi thở cuối cùng.

Theo báo VTC News, Khám Phá, trước khi qua đời, chị Trâm đã để lại lời nhắn gửi cuối cùng đến những người thân.

Dưới đây là nguyên văn thư của người mẹ là thiếu úy công an từ chối điều trị ung thư, để cứu con:

"Gửi gia đình và người đàn ông của em!

Từ bé, con lớn lên trong truyền thống gia đình là công an. Dù luôn nghĩ rằng mình không vào được đâu nhưng mỗi lần nhìn vào bộ đồ của bố mẹ treo ở tủ cạnh bàn thờ bố, con càng ao ước được học trường bố học, mặc màu áo bố mặc kiểu như để an ủi mình, mình cũng có kỷ niệm về bố dù khi bố mất con còn đỏ hỏn.

Mất 2 lần để thực hiện 1 giấc mơ, nỗi đau khi thất bại không là gì khi đến được thành công. Con học 5 năm học viện, ngày con đỗ mẹ và anh tự hào thế nào, con còn giật mình vì dường như còn vui hơn cả con.

Đó là ngày mà con không bao giờ quên, không phải vì mình vui thế nào mà hôm đó mẹ và anh đã xúc động thế nào. 12 năm đi học, 6 năm đèn sách, con không giúp được mẹ gì cả, chỉ biết học, mẹ là người hiểu con nhất, biết con học được gì và yếu gì.

Mẹ thấy con không theo kịp lớp học thêm mẹ không ngại thuê gia sư dù hoàn cảnh mình là 1 tay mẹ vừa kiếm tiền vừa lo nội ngoại. 1 đứa học lực như con mà đỗ học viện thì 100 người trên 100 người kể cả thầy cô giáo nói là vì con có người mẹ như mẹ.

Thế rồi ra trường, đi làm được mấy tháng, quen, yêu rồi lấy chồng. Tính ra cuộc đời mình chưa làm được gì, chưa biết gì.

Mình lấy về có bầu liền, cả nội ngoại vui trông thấy, được một cu cậu, mình lại thấy cái hạnh phúc, tự hào đó ở mọi người.

Đáng lẽ cuốn sách chỉ nên dừng ở đó và có một kết cục hạnh phúc. Nhưng mình phát hiện ra tế bào ung thư khi mang thai tháng thứ 5, ung thư giai đoạn cuối.

Sức khoẻ mình, mình biết chứ, nhưng nhiều người thương mình cố giấu. Rồi sau tất cả, chấp nhận và cùng bên mình chữa trị.

Vốn không thích tự xoáy sâu vào cái không vui của mình. Mình nghĩ lại thời gian qua mình đã sống, thực sự còn quá nhiều điều mình muốn làm. Nhưng rất may mình có gia đình, người thân, bạn bè đã sát cánh bên mình lúc này.

Nghĩ xem, quan trọng gì sống bao lâu, sống thế nào mới đúng. Nhưng nếu có phép màu, cho mình thêm 5 năm nữa, hoặc 1,2 năm nữa khoẻ mạnh chút, mình chuẩn bị một vài thứ cho những người mình thương yêu, chứ đừng để ốm đau mãi rồi đi.

Bây giờ trong mình mọi thứ đã qua đều là kỷ niệm quý giá. Những gì đang có là tận dụng để cho mọi người biết mình yêu mọi người thế nào.

Và thời gian ở Học viện cảnh sát chính là thời thanh xuân đẹp đẽ, sức sống và đáng sống nhất của mình".

H.Yên (tổng hợp)

Tin Liên Quan
Đỗ Thị Thảo (Tổng hợp)
Nguồn: Nguoi dua tin
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục