Trang chủ » Xã hội » Sự kiện hàng ngày
Chủ nhật, 19/11/2017 15:29 (GMT 7)

Xúc động với lá thư gửi cô giáo của học trò

Trong không khí của ngày 20/11 đang đến rất gần, cô học trò nhỏ Vũ Trương Thảo Sương đã viết lên những dòng tâm sự gửi cô giáo đầy xúc động.

Trong không khí của ngày 20/11 đang đến rất gần, cô học trò nhỏ Vũ Trương Thảo Sương đã viết lên những dòng tâm sự gửi cô giáo đầy xúc động.

Mới đây, những dòng tâm sự chất chứa nỗi niềm của Vũ Trương Thảo Sương về người thầy đáng kính của mình đã nhận được rất nhiều sự quan tâm, chia sẻ bày tỏ sự xúc động của cộng đồng mạng.

Theo đó, Thảo Sương (SN 1991), là giáo viên tại trường THPT chuyên Hùng Vương, Bình Dương, đã viết lên những tâm tình yêu thương gửi đến cô giáo Trịnh Thị Thu Vân (giáo viên đã về hưu, từng giảng dạy môn Ngữ Văn tại trường THPT chuyên Hùng Vương, tỉnh Bình Dương).

Xúc động với lá thư gửi cô giáo của học trò 1

Thảo Sương bên người cô đáng kính của mình.

Chia sẻ với PV báo Người Đưa Tin, cô giáo trẻ Thảo Sương cho hay: “Tôi viết lá thư gửi cô Vân là vào khoảng thời gian 1 tháng trước khi cô nghỉ hưu tại trường. Ngôi trường mà tôi đang dạy học trò cũng chính là nơi tôi và cô Vân có rất nhiều kỷ niệm, bởi tôi là học sinh của trường”.

Nói về những kỷ niệm của hai cô trò, Thảo Sương không giấu nổi xúc động: “Ngày ấy tôi ôn thi học sinh giỏi Quốc gia, cô Vân ân cần chỉ bảo tôi từng chút một. Tôi coi cô như người mẹ thứ hai của tôi nên dù có ra trường thì tôi vẫn luôn nhớ về cô”.

Nhân dịp 20/11 đang đến, Thảo Sương cũng muốn nhắn gửi đến cô giáo đáng kính của mình: “Con cảm ơn cô vì đã luôn chỉ bảo cho con những điều hay lẽ phải. Ngày 20/11 đang đến, con chúc cô luôn mạnh khỏe và có một ngày lễ thật vui”.

Được sự đồng ý của tác giả, chúng tôi xin trích nguyên văn lá thư đầy xúc động này:

“Cô ơi!

Có lẽ, đây là lá thư đầu tiên mà trong suốt gần mười năm trời con mới viết cho cô. Con biết, mình không phải là một đứa học trò có đủ tự tin để nói những suy nghĩ của mình cho cô nghe. Và hôm nay con biết con đủ lớn để viết nó ra…

Cô có biết không, những ngày đầu tiên khi con vừa bước chân vào ngôi trường mang tên trường THPT chuyên Hùng Vương, con thật sự bỡ ngỡ và cảm giác xa lạ. Là một đứa học trò chuyên Văn nhưng con luôn cảm giác mình có nhiều “may mắn” hơn là “tài năng” so với các bạn trong lớp. Nhưng khi được học những tiết học đầu tiên với cô, con lại thấy mình cần có động lực, đơn giản chỉ để được cô… chú ý và để cô vui.

Cứ vậy là con say mê, cố gắng, có khi thức trắng cả đêm chỉ để hoàn thành tất cả những bài viết cô giao.

Xúc động với lá thư gửi cô giáo của học trò 2

Cô học trò viết nên những dòng cảm xúc gửi đến cô giáo (Ảnh minh họa).

Cô thường dạy con, sống là phải có ước mơ và con đã mơ ước trở thành một cô giáo, một ước mơ con ấp ủ từ bé. Lúc đó, trong tâm trí con có gì đó mạnh mẽ lắm cô ơi. Nó thôi thúc con phải thực hiện cho được ước mơ nhỏ bé đó, là một cô giáo dạy Văn… giống như cô. Nhưng rồi con vẫn không thể trả lời được câu hỏi: “Ước mơ là gì?”. Có lẽ nó là những gì tự nhiên, gần gũi và đơn giản nhất, phải không cô?

 

Con còn nhớ, có một lần cô đã cho đội tuyển làm một đề bài với bốn chữ ngắn gọn: “Ước mơ của em”. Con đã ngồi rất lâu vì chẳng biết sẽ phải viết những gì cho ước mơ đó. 

 

Khi viết những dòng suy nghĩ đó vào bài, con thấy bản thân mình thật ngây ngô và khó hiểu. Con mong rằng sau khi tốt nghiệp đại học, con sẽ được đi đến một nơi nào đó thật xa xôi, một vùng quê nghèo để dạy học.

 

Con sẽ mang “cái chữ” và những gì mình đã học được từ trường lớp, từ cô để truyền đạt lại cho người dân nơi đây, nhất là những em nhỏ. Họ cần có những người tình nguyện như con hơn ai hết. Con sẽ là một cô giáo trẻ được nhiều người yêu mến.

 

Con sẽ góp phần giúp người dân nơi đây thay đổi cuộc đời, vượt qua nghèo đói, lạc hậu.

 

Con sẽ cầm tay các em nhỏ viết những con chữ đầu đời.

 

Con sẽ là một cô giáo nhiệt tình và hết lòng yêu thương học sinh như cô đã từng yêu thương tụi con vậy.

 

Con sẽ… Con sẽ… Và con sẽ… quay về để kể cho cô nghe thật nhiều điều “con sẽ” nữa. Nhưng những điều đó có quá xa vời với đứa con gái luôn thay đổi ước mơ nhanh chóng như con không cô?

 

Và rồi chính nhờ những dòng nhận xét chân tình, mộc mạc của cô mà con đã có đủ tự tin để đặt những viên gạch đầu tiên bắt đầu dựng hình con đường đi tới ước mơ. Cô viết rằng: “Chúc cho ước mơ của em sẽ thành hiện thực và trở thành đồng nghiệp của cô”. Con đã không bao giờ ngờ được có một ngày con lại được quay về trường và làm đồng nghiệp với cô thật.

 

Thoắt cái mà đã xa hun hút, những ngày tháng mà đối với con là đẹp nhất của cuộc đời - khoảng thời gian trong trẻo, hồn nhiên và non xanh ấy. Hôm nay bước vào đời mới thấy muôn hình vạn trạng, mới thấy nhớ thương đến nao lòng những tháng năm đã qua.

 

Tất cả, tất cả những hình ảnh thân quen như sống dậy và vẹn nguyên như mới hồi nào. Con chỉ mong ước có lại được những món quà bé nhỏ, từng hộp sữa, và cả những vật dụng cá nhân mà cô đã kỹ lưỡng chuẩn bị cho từng đứa khi tụi con sắp lên đường ra xứ Huế mộng mơ tham gia kì thi Olympic 30/4.

 

Con nhớ tấm thiệp với những dòng chữ nắn nót của cô khi “những đứa con đầu tiên” của cô sắp “chinh chiến” trong kỳ thi học sinh giỏi Quốc gia. Nhớ cả những buổi trưa nóng bức, cơn buồn ngủ cứ vây đến với từng đứa, vậy mà cứ hễ nhìn thấy cô với bịch trái cây hay bánh kẹo trên tay bước vào lớp là tự nhiên đứa nào đứa nấy mắt cứ sáng rỡ, miệng cười toe toét… Thế đấy, cô đã yêu thương tụi con như một người mẹ, quan tâm tụi con tận tình.

 

Con giờ đã lớn hơn một chút so với cái ngày còn là học trò lớp Văn của cô. Nhưng con vẫn thích được ngồi nghe lại giọng nói nhẹ nhàng của cô mỗi khi cô giảng bài; vẫn thích được dõi theo bước chân của cô mỗi lúc cô có tiết đến trường và vẫn thích âm thầm quan tâm cô theo một cách riêng nào đó như những gì mà cô đã từng làm, từng yêu thương con cũng như các bạn.

Xúc động với lá thư gửi cô giáo của học trò 3

Trong tâm trí của cô học trò này vẫn luôn khắc ghi lời dạy của cô giáo (Ảnh minh họa).

Thế nhưng…

 

Con chỉ vừa bước chân chập chững vào nghề thì lại phải đối mặt với việc cô chuẩn bị về hưu. Thời gian sao mà trôi nhanh quá! Con vẫn còn mong muốn được ở bên cạnh cô, được cô dìu dắt và chỉ bảo mọi thứ.

 

Vì tất cả vẫn còn rất mới mẻ với con…cô ơi! Con biết rằng, ở cô vẫn còn có lòng say mê hết mực với nghề và với lớp lớp những đứa học trò yêu Văn.

 

Cho dù, mười năm hay hai mươi năm nữa không biết rằng con có thể làm được những việc giống như cô từng làm để đóng góp cho trường, cho xã hội hay không? Vậy mà thời gian đã sắp làm “chậm lại” một con người đầy nhiệt huyết, tận tình và hết lòng cống hiến.

 

Cô đành phải tạm gác lại những trang giáo án, những màu mực đỏ để quay về với cuộc sống đầm ấm ở gia đình nhỏ bé của mình. Chỉ còn vài tháng nữa thôi, con ước rằng thời gian cứ vậy mà ngưng đọng lại để con không phải nói lời chia tay với cô.

 

Con tự hứa sẽ làm tốt những gì cô dặn, sẽ nghe lời cô chỉ cần cô vẫn còn ngày ngày đến lớp. Chỉ cần nghĩ tới thôi, trái tim con cũng tự nhiên thấy đau nhói và nước mắt cứ vậy mà rơi ra. Cô ơi…!

 

Chị của cô có nói với con rằng, “Cô Vân là hoàng hôn, còn Sương sẽ là bình minh”. Con sẽ nhớ, nhớ như in câu nói ấy để nối tiếp bước chân cô, hoàn thành tốt sứ mệnh “trồng người” mà cô và con đang mang.

 

Con không phải là đứa học trò tuyệt vời nhất cô có, nhưng con biết con luôn có những điều tuyệt vời nhất vì có cô và được là học trò của cô. Con mong cô luôn khỏe mạnh, luôn vui vẻ để con có thể quay về gặp cô và kể nhiều hơn nữa những điều “con sẽ…”, cô nhé!

 

Thương cô rất nhiều!

 

Học trò của cô

 

Vũ Trương Thảo Sương".

Thanh Lam

Tin Liên Quan
Hà Trang
Nguồn: Tinnhanhonline.com.vn
Bạn Có Thể Quan Tâm
Cùng chuyên mục