Trùm giang hồ Phước "tám ngón": Cuộc vượt ngục không tưởng

Từng gây ra những vụ cướp khét tiếng, vượt ngục chấn động tại trại giam Chí Hòa, tự chặt ngón tay, khoan thai ra pháp trường...

Từng gây ra những vụ cướp khét tiếng, vượt ngục chấn động tại trại giam Chí Hòa, tự chặt ngón tay, khoan thai ra pháp trường...


Đó là các câu chuyện về tử tù Phước “tám ngón”, tên thật là Nguyễn Hữu Thành, SN 1971, quê ở thị xã Dĩ An, tỉnh Bình Dương.

Máu giang hồ 

Năm 16 tuổi, trong một lần đàn đúm bạn bè, bị mẹ la mắng, Phước đã xách dao, kê bàn tay trái của mình xuống sàn, chặt phăng ngón trỏ và ngón cái. Đó là nguồn cơn của cái biệt danh không trật đi đâu được của gã giang hồ này.

Học hết lớp 1, đọc viết còn chưa thạo, Phước đã bỏ học, ở nhà chơi bời, bắt đầu cuộc đời tội lỗi của mình. Người ta kể rằng, khoảng 15-16 tuổi, giận cha mình, Phước đã trói ông ta thả xuống giếng, khiến ông sợ đến bất tỉnh mới chịu kéo lên.

Máu côn đồ dường như có sẵn trong huyết quản Phước. Bỏ nhà đi bụi đời, sống bằng cờ bạc, trộm cắp, cướp bóc nên năm 1988, TAND quận Gò Vấp tuyên phạt Phước 36 tháng tù giam. Sau đó, Phước lại tiếp tục bị CA TP HCM bắt rồi di lý cho CA tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đưa đi lao động.

Không chịu cải tạo, Phước trốn trại rồi mua súng lập băng cướp. Trong thời kỳ này, băng cướp có vũ trang của y đã hoành hành ở nhiều địa phương thuộc khu vực Thủ Đức và vùng lân cận TP HCM. Đây cũng là thời kỳ mà tên tuổi của Phước “tám ngón” nổi lên trong giới giang hồ như một ông trùm máu lạnh, giết người không ghê tay.

Trong thời gian này, Phước kết hôn với chị L.T.T.T và trải qua một cuộc hôn nhân nhiều chuyện ly kỳ. Thay vì đồ sính lễ, Phước đã tới nhà cha mẹ vợ, xin dâu bằng một khẩu súng. Quá hãi hùng trước sự máu lạnh của Phước, nhà gái đành mặc cho Phước muốn đưa con gái mình đi đâu thì đi.

Người ta còn kể rằng vợ Phước là chị T không yêu y mà trước đó đã đem lòng yêu một chàng trai khác. Nhưng Phước thì không nghĩ nhiều đến chuyện ấy. Biết T đã đính hôn và sắp sửa làm đám cưới với người yêu, Phước đến nhà, bắt chị T phải đi chơi cùng để nói lời chia tay. Phước nhắn nhủ: “Từ chối cũng được, nhưng đàn em của Phước có làm điều gì đó với gia đình cũng cố gắng… thông cảm cho”. Sợ hãi, T đành nuốt nước mắt đi theo Phước.

Đầu năm 1991, khu vực Thủ Đức, TP HCM và thủy điện Trị An, tỉnh Đồng Nai, là nơi băng cướp của Phước “tám ngón” hoành hành. Băng cướp này đã dùng súng bắn bị thương một người đi đường ở tỉnh Đồng Nai. Sau đó, trong gần 1 tháng, băng cướp liên tiếp gây ra hai vụ cướp, một vụ trộm và bắn chết một nạn nhân tại Thủ Đức.

Trước tình hình trên, CA TP HCM và các tỉnh lân cận đã lên kế hoạch phối hợp triệt phá băng tội phạm nguy hiểm này. Một năm sau, Phước “tám ngón” sa lưới. Ngày 24-6-1994, Phước bị TAND TP HCM tuyên án tử hình về các tội: giết người, cướp tài sản.

Như được giải thoát, chị T quay về nhà sống với cha mẹ ruột. Gia tài duy nhất còn lại sau cuộc hôn nhân ngắn ngủi với ông trùm là một bé gái.

Trùm giang hồ Phước 'tám ngón': Cuộc vượt ngục không tưởng 5

Tử tù Phước “tám ngón”, tên cướp có tất cả sự hung ác có thể hình dung ra ở một con người.

Một tên tội phạm nổi tiếng về sự liều lĩnh, hung hãn sống những ngày ngắn ngủi cuối cùng, Phước như một con mãnh thú cùng đường, trở nên liều lĩnh hơn. Suốt 8 tháng bị giam giữ, Phước “tám ngón” chưa lúc nào từ bỏ ý định vượt ngục. Vượt được ngục Chí Hòa là điều không thể, nhưng với Phước “tám ngón”, hành trình tội ác mới chỉ bắt đầu.

Cuộc đào tẩu khét tiếng với những tình tiết tưởng như chỉ có trên phim ảnh

Sau khi bị Tòa sơ thẩm TAND TP HCM kết án tử hình, cũng giống như các tử tù khác ở tất cả các trại giam, Phước “tám ngón” bị đưa vào xà lim dành riêng cho tử tù. Phước “tám ngón” bị đưa vào buồng giam số 15 tầng 1 khu giam AB. Trong xà lim, Phước bị còng 1 chân bằng cùm sắt phi 10, hình chữ U. Phước làm đơn kháng án và chờ xét xử phúc thẩm.

Trại giam Chí Hòa (người Sài Gòn thường gọi là khám Chí Hòa) có 3 tầng. Trại giam được người Pháp xây từ năm 1943, theo thiết kế của một nhóm kiến trúc sư người Nhật. Tổng thể kiến trúc khu trại là một hình bát giác, tượng trưng cho 8 quẻ trong Kinh Dịch. Mỗi cạnh của trận đồ ấy đều được xây bịt kín ở phía ngoài còn phía trong toàn song sắt. Mỗi khu có 4 buồng giam.

“Bát quái Chí Hòa” là một vọng canh gác cao. Đứng ở đó, có thể dễ dàng quan sát tất cả các phòng giam.

Trở lại với những ngày biệt giam chờ phúc thẩm, trong suốt 8 tháng, Phước “tám ngón” chưa lúc nào từ bỏ ý định vượt ngục. Hắn âm thầm chuẩn bị công cụ, phương tiện, mưu kế cho cuộc vượt ngục này.

Trong khu giam AB, Phước quen mặt một số phạm nhân lao động. Giữa tháng 2-1995, đang nằm trong buồng giam, Phước “tám ngón” thấy phạm nhân Nguyễn Văn Minh đi ngang qua phòng giam. Minh sinh năm 1964, trú ở quận Tân Bình bị TAND TP HCM xử phạt 36 tháng tù giam về tội “cố ý gây thương tích”.

Phước xin Minh một lưỡi dao lam, theo lời Phước là để cạo râu. Minh biết lưỡi dao lam là vật cấm và biết việc chuyển nó cho một tử tù là cực kỳ nguy hiểm, nhưng Minh vẫn đưa cho Phước lưỡi dao lam và dặn dò phải cất thật kỹ.

Có trong tay lưỡi dao lam, Phước loay hoay tìm cách cất giấu. Về sau, nhờ có lưỡi dao ấy, Phước đã cưa đứt được chiếc cùm sắt. Mới nghe có vẻ khó tin, ngoài sức tưởng tượng của nhiều người, khi chiếc cùm chân bằng sắt phi 10 có thể bị cưa đứt chỉ bằng một lưỡi dao lam? Nhưng đó là sự thật.

Sau khi nhận được lưỡi dao lam, Phước bẻ đôi lưỡi dao theo chiều dọc rồi nhét cẩn thận vào lỗ trên vách tường rồi dùng giấy báo dán kín bên ngoài để cất giấu.

Phước còn tìm thấy một vòng sắt trên khung cửa nhà vệ sinh, lợi dụng lúc vắng người, Phước tháo lấy vòng sắt tròn này, sau đó đưa vào cùm sắt để uốn cho thẳng lại.

Có đoạn sắt, Phước tỉ mẩn mài nhọn thành một cây dùi rồi lại đem giấu vào lỗ hổng của vách tường trong phòng giam.

Không nôn nóng, Phước vẫn nằm im chờ đợi, chưa vội ra tay. Thời gian này, Phước tỏ ra ngoan ngoãn, khác hẳn với khi mới bị bắt.

Khoảng giữa tháng 3-1995, Phước lại xin Minh một chiếc bật lửa gas. Minh ngạc nhiên vì ở trong buồng giam thắp điện sáng suốt ngày, cơm nước “phục vụ” tận nơi, cần gì đến bật lửa? Phước bảo: Để hút thuốc và chờ chết.

Biết là vật cấm trong trại giam, nhưng thương Phước, Minh tìm cách đưa cho Phước chiếc bật lửa. Phước tiếp tục im lặng và chờ đợi.

Vài ngày sau, chiếc cùm đã bị mài mòn đi đáng kể bằng dao lam, chỉ cần dùng tay là Phước có thể bẻ gãy nó. Phước lấy vải khéo léo quấn xung quanh vết cưa rồi dùng bật lửa đốt nhựa chảy phủ kín lên trên vết cắt của chiếc cùm nhằm đánh lừa quản giáo.

Trong một lần đi vệ sinh ở phòng biệt giam, Phước phát hiện thấy vách tường nhà vệ sinh đã bị mục và Phước đã âm mưu khoét tường để tẩu thoát từ chính vách tường đó.

21g, ngày 26-3-1995, là quãng thời gian các phạm nhân đã đi ngủ, trại vắng vẻ, Phước tháo cùm, chui vào nhà vệ sinh. Hắn dùng chiếc dùi sắt khoét vách tường tạo thành một lỗ hổng vừa đủ lọt người qua.

Số xi măng và cát vụn khoét từ tường ra được trút vào lỗ nhà vệ sinh rồi đổ nước cho trôi đi. Số gạch khoét được mang vào trong chỗ ngủ, sắp xếp thành hình thù trông giống như người đang nằm. Phước lấy chăn phủ kín lên trên để ngụy trang, đề phòng trường hợp quản giáo bất ngờ đi kiểm tra đêm sẽ tưởng là phạm nhân đang nằm ngủ.

Phước luồn qua lỗ hổng, chui ra phía cầu thang, rồi leo xuống cầu thang tường thì nghe thấy tiếng bước chân tuần tra đêm của cán bộ quản giáo. Hoảng hốt, Phước leo ngược trở lên, trườn trên nóc nhà để sang khu bên cạnh.

Tới khu AH, Phước lấy quần áo và khăn nối lại thành sợi dây rồi cột chắc chắn một đầu và theo dây mà đu xuống. Không may cho Phước, đang đu thì dây đứt, Phước ngã sấp xuống mặt đất và bất tỉnh. Một lát sau tỉnh lại, Phước biết mình vẫn còn đang ở trong khu giam. Nén đau vùng dậy, Phước lết đến cột điện gần đó.

Như một thứ bản năng ham sinh tồn, dù trong đau đớn, Phước trở nên có sức mạnh ghê người. Chân lẫn cột sống đều bị chấn thương, Phước vẫn trèo lên được cột điện. Hắn leo qua hàng rào, tụt xuống đất để tới khu tập thể của gia đình cán bộ quản giáo nằm bên cạnh trại giam.

Trời đã lờ mờ sáng. Phước lết vào trong sân khu tập thể, lấy ngay một bộ quần áo cảnh sát đang phơi, một chiếc xe đạp và một đôi dép. Phước dắt xe đạp rồi cố bình tĩnh, nén đau đàng hoàng dắt xe ra cổng chính trại giam Chí Hòa.

Qua phòng trực cổng trại, Phước vào xin cảnh sát trực mở cổng để ra ngoài uống cà phê. Thấy người mặc quân phục lại dắt xe đạp đi ra từ khu gia đình cán bộ chiến sỹ, anh cảnh sát trực trại đã mở cổng cho Phước ra ngoài.

Sáng sớm 27-3-1995, Phước “tám ngón”, tên tội phạm máu lạnh đã thoát khỏi trại giam Chí Hòa.

Đêm 21-3-1995, Phước bắt tay vào cưa cùm. Với lưỡi dao lam, Phước gập mình, thóp bụng, nhẫn nại cưa chiếc cùm sắt nặng từng chút một. Lưỡi dao lam rất mỏng, tiếng cưa rất nhỏ nên không ai phát hiện được.

Còn nữa...

Tin Liên Quan
Theo dõi Tinmoi.vn trên
Theo phapluatxahoi.vn
Bạn Có Thể Quan Tâm
Tin Đọc Nhiều
Cùng chuyên mục