Vụ Huỳnh Văn Nén: TAND tối cao tuyên hủy án, điều tra lại

Ngày 13/11, HĐXX Giám đốc thẩm - TAND tối cao đã tuyên hủy án sơ thẩm số 96 ngày 31/8/2000 của TAND tỉnh Bình Thuận về phần tội danh và hình phạt tội giết người, cướp tài sản đối với bị án Huỳnh Văn Nén (SN 1962), đồng thời yêu cầu cơ quan tố tụng điều tra lại vụ án.

Ngày 13/11, HĐXX Giám đốc thẩm - TAND tối cao đã tuyên hủy án sơ thẩm số 96 ngày 31/8/2000 của TAND tỉnh Bình Thuận về phần tội danh và hình phạt tội giết người, cướp tài sản đối với bị án Huỳnh Văn Nén (SN 1962), đồng thời yêu cầu cơ quan tố tụng điều tra lại vụ án.

Vụ Huỳnh Văn Nén: TAND tối cao tuyên hủy án, điều tra lại 5

Kháng nghị giám đốc thẩm của VKSND Tối cao gửi sang TAND Tối cao. (Ảnh báo Dân Trí).

Trước đó, Viện KSND tối cao ra bản kháng nghị giám đốc thẩm số 30/QĐ-VKSTC-V3 do Phó Viện trưởng VKSND Tối cao Lê Hữu Thể ký ngày 24/10, đề nghị xét xử giám đốc thẩm vụ án Huỳnh Văn Nén về tội “giết người và cướp tài sản” xảy ra cách đây đã hơn 15 năm.

 

Theo đó, quá trình điều tra xét xử bị cáo Huỳnh Văn Nén (quê Cà Mau, trú xã Tân Minh, H.Hàm Tân, Bình Thuận), các cơ quan tố tụng tỉnh Bình Thuận đã có những sai phạm nghiêm trọng. Đây là vụ án không bắt được quả tang giết người, cướp tài sản, nhưng việc thu thập chứng cứ, khám nghiệm hiện trường có nhiều sai sót.

 

Chẳng hạn, bản án kết tội Nén dùng sợi dây dù siết cổ bà Nguyễn Thị Bông (cùng ở xã Tân Minh) cho đến chết, nhưng các sợi dây mà cơ quan điều tra thu được lại không liên quan gì đến sợi dây được cho là Nén dùng để siết cổ nạn nhân.

Khám nghiệm hiện trường cho thấy có hai loại dấu chân với các kích thước khác nhau. Ngày 12/5/2000, Cơ quan CSĐT - Công an tỉnh Bình Thuận đem chiếc ghế salon của nhà bà Bông (nạn nhân) vào tận trại giam để Nén đứng lên rồi lấy dấu chân. Kết quả, dấu chân của Nén với các kích cỡ rộng, dài đều ngắn hơn các số đo dấu chân tại hiện trường.

Theo giải thích của Cơ quan CSĐT tại Công văn số 37 (ngày 29/5/2000) thì rất khó giám định sự khác nhau này, vì có thể có các yếu tố tác động khác dẫn đến kích thước dấu chân tại hiện trường và dấu chân của Nén không cùng kích cỡ. Sự giải thích này được Viện KSND tối cao xác định là “không có cơ sở khoa học”.

Hơn nữa, lời khai của Nén tại cơ quan điều tra không phù hợp với hiện trường và biên bản khám nghiệm tử thi. Các lời khai của Nén mâu thuẫn với nhau, mâu thuẫn cả với lời khai của các nhân chứng.

Chẳng hạn, ban đầu Nén khai dùng tay bóp cổ bà Bông cho đến chết. Sau này lại khai dùng sợi dây vòng từ phía sau siết cổ nạn nhân. Có lời khai Nén lại nói dùng dây vòng qua cổ, rồi giật mạnh cho nạn nhân ngã ngửa ra. Sau đó mới dùng dây siết cổ. Một mâu thuẫn khác đó là vị trí giết bà Bông. Có lúc Nén khai giết bà Bông ở nhà dưới, có lúc khai giết ở nhà trên. Nén còn khai khi giết xong bà Bông không hề tắt đèn trong nhà. Nhưng nhân chứng Lê Thị Hồng (con gái nạn nhân) khai khi về tới nhà thấy tắt đèn nên mới bật đèn lên.

Nén khai không hề lục lọi đồ đạc sau khi giết nạn nhân, nhưng nhân chứng Lê Thị Hồng lại khai chứng kiến cảnh đồ đạc trong nhà mẹ mình bị xáo trộn. Về thời gian sau khi nạn nhân bị giết, Nén đi đâu, làm gì chưa được làm rõ.

Mặt khác, theo biên bản khám nghiệm tử thi, trên xác nạn nhân có một vết bầm xuất huyết hình chữ V, có cạnh dài tới 5,5 cm, cách vú trái về phía dưới 13 cm. Cơ quan điều tra chưa làm rõ được vì sao có vết thương này trên cơ thể nạn nhân.

Bản án sơ thẩm mô tả khi Nén vào bếp thấy bà Bông đang ngủ nhà dưới. Trong khi cáo trạng lại thể hiện khi Nén vào nhà bà Bông thì nạn nhân đang giũ giường ngủ.

Cũng theo kháng nghị, Viện KSND tỉnh Bình Thuận đã thay thế Cáo trạng số 84/KSĐT ngày 27/7/2000 bằng Cáo trạng số 84/KSĐT ngày 16/8/2000. Trong khi đó, Bản án sơ thẩm số 96/HSST ngày 31/8/2000 của TAND tỉnh Bình Thuận lại căn cứ vào cáo trạng cũ ngày 27/7/2000 để xét xử. Trong khi cáo trạng này không hề có trong hồ sơ.

Một tình tiết nữa cũng không hề có trong hồ sơ đó là vào năm 2000, phạm nhân Nguyễn Phúc Thành, người cùng xóm với nạn nhân đã hai lần viết đơn tố giác gửi Trại giam Sông Cái (trại giam của Bộ Công an ở Ninh Thuận) khẳng định hung thủ chính là Nguyễn Thọ (một người cùng xóm) đã giết bà Bông chứ không phải Nén. Tuy nhiên, lá đơn tố giác tội phạm này không được cơ quan chức năng làm rõ.

Viện KSND tối cao nhận định: “Tòa cấp sơ thẩm kết án Huỳnh Văn Nén về tội giết người và tội cướp tài sản là chưa đủ căn cứ vững chắc”. Và quyết định: “Kháng nghị một phần Bản án sơ thẩm số 96/2000/HSST ngày 31/8/2000 của TAND tỉnh Bình Thuận. Đề nghị TAND tối cao xét xử vụ án theo trình tự giám đốc thẩm. Hủy phần tội danh và hình phạt của bản án sơ thẩm nêu trên về tội giết người và cướp tài sản đối với Huỳnh Văn Nén. Giao hồ sơ về cấp sơ thẩm để điều tra lại”.

Sơ bộ vụ án như sau: Huỳnh Văn Nén đã được xác định bị oan là "vụ án vườn điều" xảy ra năm 1993. Vào thời điểm đó, bà Dương Thị Mỹ (ở Tân Minh, Bình Thuận) bị giết hại trong vườn điều. Nhưng, sau khi vào cuộc điều tra thì cơ quan công an địa phương đã không tìm thấy thủ phạm gây án. Kết quả, vụ án giết người đối với bà Mỹ đã được đình chỉ ngay sau đó.

Đến năm 1998, tại địa phương lại xảy ra vụ án mạng khác, nạn nhân lần này là bà Lê Thị Bông. Khi vào cuộc điều tra, CQĐT Công an tỉnh Bình Thuận đã bắt tạm giam Huỳnh Văn Nén để phục vụ điều tra. Quá trình điều tra, Nén còn bị xác định là hung thủ cùng 8 người có họ hàng liên quan đến vụ án “vườn điều”, xẩy ra trước thời điểm bị bắt là 5 năm.

Theo kháng nghị của VKSND tối cao, đây là vụ án không bắt quả tang. Quá trình điều tra, xét xử vụ án đối với Huỳnh Văn Nén có nhiều thiếu sót, vi phạm tố tụng. CQĐT không thu giữ được vật chứng. Nén được xác định dùng dây siết cổ bà Bông nhưng sợi dây mà cơ quan thu giữ được lại là sợi dây khác.

Khi giám định, dấu chân của Huỳnh Văn Nén có số đo không giống với dấu chân tại hiện trường nhưng CQĐT lại giải thích rằng: "do có nhiều yếu tố tác động nên kích thước bàn chân có thể bị sai lệch". Các lời khai của chính Huỳnh Văn Nén và nhân chứng trong quá trình điều tra, xét xử cũng không thống nhất.

VKSND Tối cao còn cho rằng, TAND tỉnh Bình Thuận còn vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng. Trước đó, phía VKS đã thay thế cáo trạng nhưng tòa xét xử lại căn cứ vào cáo trạng cũ (đã bị hủy bỏ, không có trong hồ sơ).

Cùng đó, đơn tố giác của phạm nhân Nguyễn Phúc Thành đến nay vẫn chưa được cơ quan tố tụng xem xét. Theo đó, VKSND Tối cao đề nghị TAND tối cao xét xử vụ án theo thủ tục giám đốc thẩm, hủy phần tội danh và hình phạt về tội "giết người", "cướp tài sản" đối với Huỳnh Văn Nén.

Hai người được cho là hung thủ thật sự giờ ra sao?

Theo báo Giao thông Vận tải, trong đơn tố giác của anh Nguyễn Phúc Thành có nêu rõ đích danh hai người giết chết bà Lê Thị Bông. Đó là Nguyễn Th. và Hồ Văn V., người cùng địa phương với bà Bông và ông Nén. Theo tìm hiểu của chúng tôi, hiện Hồ Văn V., một trong hai người nói trên, đã chết.

Theo báo cáo của UBND xã Tân Minh (Hàm Tân, Bình Thuận) gửi chánh án TAND Tối cao, viện trưởng VKSND Tối cao và bộ trưởng Bộ Công an thì cả Nguyễn Th. và Hồ Văn V. đều nằm trong băng nhóm hút bồ đà (một chất gây nghiện). Băng nhóm này có gần chục thanh niên thường xuyên tụ tập ăn nhậu, trộm cắp, gây rối và dùng hung khí đánh nhau.

Năm 1997, Công an xã Tân Minh đã lập hồ sơ để đưa đi trường giáo dưỡng. Sau khi vụ án bà Bông xảy ra và bị cáo Huỳnh Văn Nén bị đưa ra xét xử, ngày 8/9/2000, V. cùng hai thanh niên khác dùng vỏ chai bia đánh vào đầu một nhân viên Lâm trường Tánh Linh gây thương tích. Do sợ bị bắt, gia đình đã đưa V. đi trốn tại nhà chị ruột ở Quảng Nam một thời gian dài. Sau đó V. về lại Tân Minh và năm 2011 thì qua đời do bị bệnh.

Riêng Nguyễn Th., người được cho là hung thủ dùng dây siết cổ bà Bông đến chết và trực tiếp tháo chiếc nhẫn trên tay bà mang đi bán, đã bỏ trốn khỏi địa phương từ cuối tháng 4/1998 ngay sau khi gây án. Thời gian đầu, Th. phụ với người cậu ruột ở Cần Thơ làm nghề sản xuất kem. Sau đó Th. bỏ trốn lên Gia Lai và gần đây có thông tin Th. đang ở Quảng Trị tại một địa phương giáp biên giới với Lào.

Tin Liên Quan
Việt Dũng
Bạn Có Thể Quan Tâm
Tin Đọc Nhiều
Cùng chuyên mục